Chương 6: Chè trái cây

Tiểu cô nương phồng khuôn mặt nhỏ rửa trái cây, chà xát đến mức vỏ trái cây vang lên tiếng soàn soạt.

Thẩm Liễu lại dịch thêm một chút sang cạnh nàng, nhỏ giọng nói: "Ta không phải cố ý gạt muội."

Thấy người vẫn không thèm để ý, cậu khẽ cắn môi: "Ta, ta lúc đó không biết nói sao… Muội, muội đừng giận nữa mà."

Cố Tri Hi "hừ" một tiếng: "Ca và mẹ đều biết hết rồi, chỉ có mỗi muội là không biết."

"Ta không có nói với huynh ấy." Thẩm Liễu duỗi tay gãi nhẹ lên mặt, "Là, là ca của muội tự phát hiện ra."

Cố Tri Hi chậm rãi ngừng tay, nàng không hề chớp mắt nhìn cậu: "Huynh ấy tự phát hiện ra hả?"

"Ừm." Sợ người ta không tin, Thẩm Liễu vội bồi thêm một câu, "Thật đó."

Sắc mặt của tiểu cô nương lúc này mới dịu lại, hừ hừ nói: "Sau này đừng gạt muội nữa."

"Không gạt, không gạt nữa."

Một hồi lâu sau, Cố Tri Hi đẩy bồn gỗ về phía Thẩm Liễu: "Vậy cùng rửa nhé."

Hai người nhanh chóng làm hòa, còn cùng nhau rửa trái cây.

Cố Tri Hi vào nhà bếp lấy một cái bồn gỗ nhỏ sạch sẽ ra, cầm từng quả đã rửa sạch lên, dùng khăn vải lau khô, sau đó bỏ vào chậu.

Cách làm chè trái cây cũng đơn giản, chỉ cần gọt vỏ trái cây đã rửa sạch, cắt thành từng miếng, rồi bỏ vào trong nồi nước đang sôi sùng sục.

Rút bớt một ít củi ra để lửa nhỏ đi, thêm vào chút táo đỏ, trần bì, đường phèn, rồi nấu thêm non nửa canh giờ là có thể nhấc ra khỏi bếp.

Triệu Xuân Mai đã chuẩn bị xong mọi thứ trong nhà bếp, táo đỏ cắt đôi, bỏ đi hạt táo ở giữa, trần bì rửa sạch cắt ngắn, xếp ngay ngắn ở một bên.

Khi Cố Tri Hi và Thẩm Liễu bước vào, nước đã được đổ vào nồi sắt, Triệu Xuân Mai đang nhóm lửa.

Thổi nhẹ một hơi vào gậy đánh lửa, bên trên lập tức xuất hiện tia lửa, dần dần biến thành ngọn lửa.

Triệu Xuân Mai đốt một ít nhánh cây khô, nhét vào trong lò, rồi thêm một ít củi gỗ, đợi đến khi lửa lớn hơn một chút thì thêm một nắm củi lửa.

Nồi trên bếp lớn, nước cũng nhiều, phải đợi một lúc mới sôi.

Triệu Xuân Mai nhân lúc này dọn hết trái cây tới.

Thẩm Liễu vốn định giúp đỡ, nhưng bà lại vẫy vẫy tay: "Không cần đâu, con với Bảo muội cứ ngồi đó canh lửa là được."

Hai người họ mỗi người kéo một cái ghế nhỏ tới, khép hai chân, đặt khuỷu tay lên đầu gối ngồi chống cằm, ngọn lửa trước bếp bập bùng, màu da cam pha chút hồng, nướng đến mức mặt người nóng bừng.

Triệu Xuân Mai liếc mắt nhìn hai đứa nhỏ một cái, càng nhìn càng vui vẻ, cúi đầu cười.

Cô nương này của bà là một đứa có đầu óc đơn giản, bà còn lo khi phu lang của con trai gả vào, hai đứa nhỏ này sẽ làm ầm ĩ không thoải mái, bây giờ nhìn dáng vẻ hòa thuận vui vẻ của chúng, bà yên tâm hơn nhiều.

Thẩm Liễu thấy ngọn lửa nhỏ lại, duỗi tay thêm chút củi, lúc ngẩng đầu lên thì thấy một cái dĩa nhỏ đặt trước mặt mình.

"Phải một lát nữa chè mới chín, hai đứa ăn chút trái cây trước đi."

Trên dĩa đặt muỗng nhỏ, trái cây đều đã được gọt vỏ bỏ hạt, Thẩm Liễu nhận lấy, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn mẹ."

"Có gì mà phải cảm ơn chứ, mau ăn đi, làm ngọt miệng."

Đang nói, nước rốt cuộc cũng sôi, đập vào nắp nồi phát ra tiếng ùng ục như tiếng con cua uống nước.

Triệu Xuân Mai bảo hai người ngồi sang bên cạnh, bà mở nắp nồi ra, thả phần thịt quả đã cắt vào trong nồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!