Chương 5: Trâm cài tóc bạc

Vẫn là Cố Quân Xuyên lên tiếng trước: "Ăn cơm chưa?"

Thẩm Liễu khẽ cắn môi, nhẹ nhàng gật đầu: "Ăn xong rồi."

"Vậy thì về nhà đi."

"Bảo muội còn chưa ăn xong, ta đợi muội ấy." Thẩm Liễu học theo cách gọi của Triệu Xuân Mai, cũng thân mật gọi ngũ danh của Cố Tri Hi, giọng nói của cậu vốn đã mềm, bây giờ nghe lại thấy nhão nhão dính dính.

Rõ ràng không phải đang gọi mình, Cố Quân Xuyên nghe mà mặt cũng nóng lên, y "ừ" một tiếng, bước vào cửa lớn.

Thẩm Liễu quay về sân cách vách, Cố Tri Hi ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái: "Sao ca phu đã quay lại rồi?"

Trong lòng Thẩm Liễu hiểu rõ, chỉ cần cậu quay về, chỉ cần cửa lớn Cố gia đóng lại, thứ chờ đợi cậu sẽ là cái gì.

Cậu nghĩ, đáng ra không nên để người mù nhìn thấy ánh mặt trời, không nên để cậu ở lại nhà họ Cố lâu như vậy, vậy thì cậu sẽ không quá khó chịu nữa, còn có thể lập tức quay về tháng ngày lẻ loi hiu quạnh như trước đây.

Thẩm Liễu ngồi xuống cạnh Cố Tri Hi, nhỏ giọng nói: "Ta đợi muội."

Cố Tri Hi còn chưa kịp nói gì, thím Cát bên cạnh đã mở miệng trước: "Ở cách vách thôi mà, còn quay lại chờ làm gì."

Cố Tri Hi cười đến hai mắt cong cong: "Ca phu của con thẹn thùng, không muốn để con thấy huynh ấy nhớ thương ca của con."

"Ta… không phải."

Cố Tri Hi ăn cơm xong, nói chuyện với thím Cát thêm một lát, mới quay về nhà với Thẩm Liễu.

Hai người đã đi với nhau non nửa ngày trời, mối quan hệ tốt đẹp vô cùng, tiểu cô nương nói: "Chè mẹ nấu ngon lắm, lát nữa để huynh nếm thử."

Vừa mới bước chân vào cửa, trong nhà chính lập tức vang lên một câu: "Bảo muội, đóng cửa lại."

Cố Tri Hi sửng sốt, ban ngày ban mặt sao phải đóng cửa… Nhưng vẫn nghe lời đóng kín cửa lớn, còn cài then cửa.

Triệu Xuân Mai và Cố Quân Xuyên đều ở nhà chính, nhìn bộ dạng có lẽ đã đợi lâu lắm rồi.

Cố Tri Hi bước vào nhà: "Mẹ, ca, sao hai người ngồi đây thế?"

Nhà chính Cố gia là gian phòng lớn nhất trong toàn bộ ngôi nhà, giữa nhà treo một tấm biển, bên trên khắc "Thừa Chí đường", cột trụ hai bên khắc câu đối gỗ, là do ông nội Cố Đáo Nguyên viết khi còn sống, giữa câu đối là bức tranh sơn thủy chim hạc và mây trời do cha Cố, Cố Yến, vẽ.

Phía trước là một chiếc bàn dài, bên trên đặt hai bình sứ Thanh Hoa, trước bàn dài là một cái bàn bát tiên, mỗi bên có một chiếc ghế thái sư.

Mà nay, Triệu Xuân Mai ngồi ở ghế chính, bà nói: "Ta có chuyện cần nói."

Thấy vậy, Cố Tri Hi cũng không khỏi nghiêm túc hẳn lên, nàng cẩn thận nhìn về phía Cố Quân Xuyên, người kia nghiêng đầu, ra hiệu cho nàng ngồi bên cạnh, nàng "ồ" một tiếng, ngồi xuống cái ghế bên cạnh Cố Quân Xuyên.

Thẩm Liễu do dự ở cửa hồi lâu, rồi chậm chạp bước qua khung cửa, nhưng không dám tiến vào sâu hơn.

Cậu rụt vai, co rúm bất an đứng cạnh cửa, hai tay đan chặt vào nhau, trông như chỉ có như vậy mới có thể giúp cậu bớt hoảng loạn.

Triệu Xuân Mai biết Thẩm Liễu nhát gan, bà cố ý hạ giọng một chút: "Tiểu Liễu, ta gọi là Tiểu Liễu nhé, con đừng đứng ở cửa nữa, lại đây đi."

Trái tim Thẩm Liễu đập như trống dồn, cậu khẽ cắn môi, rồi bước lên trước hai bước về phía giữa nhà chính, nhưng vẫn không dám ngồi xuống.

Nghe vậy, Cố Tri Hi nhíu mày, nàng nhìn Thẩm Liễu, rồi lại nhìn Triệu Xuân Mai: "Mẹ, người gọi ai vậy ạ? Ca phu của con không phải tên là Tô Thanh Lam sao?"

Nhà chính im ắng, không một ai lên tiếng, một lúc lâu sau, Cố Quân Xuyên mới mở miệng: "Hôm nay huynh và mẹ đến Tô gia, nói rõ mọi chuyện, đỡ cho sau này dây dưa, xảy ra chuyện không rõ ràng."

Tuy Thẩm Liễu đã biết những việc này từ chỗ thím Cát từ lâu, nhưng khi nghe Cố Quân Xuyên kể lại, trong lòng vẫn không nhịn được căng thẳng, cậu không dám ngẩng đầu lên, ngón tay siết vô cùng chặt, môi dưới cũng bị cắn ra một đường máu.

Cố Quân Xuyên nói tiếp: "Nếu không phải Tô Thanh Lam, hôn sự với nhà họ Tô hẳn sẽ không được tính."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!