Mẹ Thẩm Liễu mất sớm, từ bé đã theo cha đi làm công, lớn lên trong cảnh nghèo khó, không ai dạy cho cậu những chuyện này.
Huống hồ cậu là ca nhi, vốn đã khó sinh hơn phụ nữ bình thường, hơn nữa đã khổ cực từ nhỏ, dấu vết mang thai nhạt hơn so với ca nhi bình thường, cậu chưa từng nghĩ bản thân có thai.
Thẩm Liễu hít một hơi thật sâu: "Đây, đây là có em bé sao?"
"Ngươi, ngươi không biết hả?" Phạm Đại vốn đã cà lăm, lúc này càng khó nói được một câu hoàn chỉnh, chỉ nói, "Lúc Cảnh ca nhi có, có thai Thật Nhi, cũng, cũng nôn giống vậy."
Thấy nét mặt Thẩm Liễu ngơ ngác, Phạm Đại nhíu mày: "Ta, ta cũng không giải thích rõ được, thím, thím và phu lang đều ở trong phòng, nếu, nếu không…"
Còn chưa dứt lời, Thẩm Liễu đã hoảng hốt lắc đầu, đầu ngón tay cào vào mép quần, cậu cũng không biết sao, trong lòng bất an có hơi hoảng loạn, không muốn cho Bảo muội biết.
Phạm Đại thấy cậu cau mày, tưởng tiểu ca nhi chắc có lý do gì đó khó nói, hắn cũng không tiện hỏi thăm chuyện nhà người ta, chỉ nói: "Ngươi, ngươi vào nhà ngồi đi, bên ngoài gió lạnh."
Thẩm Liễu gật đầu, chống chân đứng lên, chậm rãi vào phòng.
Mãi cho đến giờ Thân (15h-17h), gió tuyết vẫn chưa ngừng, nhìn dáng vẻ này, sợ là phải rơi đến đêm.
Thẩm Liễu và Cố Tri Hi lo lắng sốt ruột, bàn bạc định đội tuyết về nhà, nếu thật sự chờ cho đến muộn, tuyết dày đến mức chặn đường, chắc sẽ không về được.
Bởi vì có phu lang và khuê nữ của nhà khác ở đây, Phạm Đại vẫn không vào phòng ngủ, chỉ ngồi bên ngoài, thấy hai người bước ra, lúc này mới đứng lên.
Hai người nói lời cảm ơn và tạm biệt hắn, Phạm Đại nhíu mày, hắn lắp bắp nói: "Gió, gió tuyết lớn quá, đi lại, khó khăn lắm."
Thẩm Liễu gật đầu: "Nhưng trận tuyết này trong một chốc một lát cũng không ngừng được, chờ đến khi tối muộn thì càng khó về nhà hơn."
Thời tiết thực sự rất xấu, Phạm Đại thở dài: "Ngươi, các ngươi đợi chút, ta đi nói, nói chuyện với phu lang."
Thẩm Liễu vừa định nói mình đã nói với Cảnh ca nhi, nhưng động tác của hán tử nhanh nhẹn, đã đẩy cửa vào nhà.
Không bao lâu sau Phạm Đại đã ra tới, trên đầu có thêm chiếc mũ chắn gió, trên người mặc thêm một chiếc áo bông, áo khoác là vải bố thô, nhưng bên trong mềm mại, nhét đầy bông.
Trần Cảnh là một ca nhi miệng cứng lòng mềm (*), Thẩm Liễu vừa mới ngồi cạnh y một lát đã nghe y mắng Phạm Đại mấy lần, nhưng chiếc áo bông sạch sẽ của hán tử chắc chắn là do y làm.
(*)
Thấy hai người nhìn sang, Phạm Đại vươn tay gãi đầu, cười ngây ngô nói: "Ta, ta nói không lạnh, phu, phu lang khăng khăng bắt mặc, còn dữ với ta."
Bên ngoài gió bắc rít gào, thổi đến ván cửa kêu cót két, hắn nói: "Gió, gió lớn khó đi, ta, ta đưa các ngươi về."
"Vậy, vậy cũng… làm phiền quá."
"Không, không phiền đâu."
Đẩy cửa ra, ngoài phòng trắng xóa một mảng, chỉ mới trong chốc lát, tuyết đã tích dày đến một lóng tay, chân đạp xuống đất phát ra tiếng sàn sạt.
Vì nuôi bò, trong nhà có sẵn thùng xe, chỉ là sau khi phu lang có thai bé con, Phạm Đại đã lắp thêm chắn gió cho thùng xe.
Hán tử bước vào chuồng, tháo sợi dây thừng buộc bò, rồi phủ thêm áo tơi cho con bò vàng, lúc này mới dắt ra ngoài.
Đến khi lắp xong thùng xe, hắn bảo Thẩm Liễu và Cố Tri Hi ngồi vào trong.
Trong nhà không khá giả gì lắm, ván trong xe chưa sơn, ngay cả đệm cũng chẳng có, Phạm Đại nói: "Trên cửa, cửa có dây nhỏ, buộc lại có thể chắn, chắn gió."
Trong thùng xe vang lên tiếng đáp lại: "Cảm ơn."
Gió bắc gào thét, tuyết trắng bay đầy trời, khắp đất trời cuốn lên một cơn gió trắng.
Phạm Đại là nông dân, tuy hắn không biết chỗ Thẩm Liễu nói, nhưng lại biết rõ cửa hàng lương thực ở đầu hẻm, đợi người ngồi vững, hắn vỗ mông con bò vàng: "Đi, đi thôi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!