Chương 45: Canh thịt viên củ cải

Cố Quân Xuyên cười đáp lại: "Được, cất rương đựng sách rồi tới ngay."

Thẩm Liễu bên cạnh vội cướp lấy: "Để ta cất cho."

Nam nhân không cho, còn tiện tay cầm cả cái sọt đựng nệm trên lưng tiểu ca nhi: "Em đi sưởi ấm tay một lát đi."

Thẩm Liễu không tranh được với y, đành ngoan ngoãn dọn ghế nhỏ đến cạnh nhà bếp, ngồi sưởi ấm với Cố Tri Hi.

Thấy người đã về, Triệu Xuân Mai bỏ củ cải đã cắt sẵn trong chén sứ thô vào nồi.

Củ cải trắng vừa mới nhổ ngoài ruộng rau, tươi mọng đến mức có thể vắt ra nước, bộp một tiếng, phá tan váng dầu nổi trên mặt nước.

Người ta nói củ cải là nhân sâm nhỏ mùa đông (*).

(*)

Vừa đến đông, rất nhiều loại rau không chịu được sương giá, nên mọi nhà đều gieo trồng củ cải và cải trắng ngoài đồng.

Tiết (*) trước, Cố gia đã thu hoạch hết bắp, dành ra được một khoảng đất trống lớn.

(*)

Triệu Xuân Mai nhân lúc thời tiết tốt đã trồng một ít mầm củ cải, trồng hai tháng là vừa lúc có thể thu hoạch, nên bà đã bỏ vào sọt mang về.

Bắp phơi ở sân sau cả tháng trời đã khô hẳn, hạt bắp vàng óng, để sát lại gần còn có thể ngửi thấy mùi hương thơm ngọt do được phơi dưới ánh nắng.

Mấy hôm trước Thẩm Liễu và Cố Tri Hi đã mang mấy sọt bắp ra chỗ xay bột ở trước phố, trả thêm vài đồng tiền nhờ tiểu nhị giúp nghiền thành bột bắp, thường ngày làm bánh nướng áp chảo hay hấp làm màn thầu đều thơm.

Càng đến đông trời càng lạnh, đặc biệt là khi ánh mắt trời khuất sau ngọn núi, mắt thấy trời âm u gió lạnh, cần phải uống chút canh nóng để ấm người.

Triệu Xuân Mai bèn đến cửa hàng thịt mua năm lượng thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen, mang về nhà bằm nhỏ trên thớt, trộn với chút gạo nếp, nặn thành một tô thịt viên lớn.

Hôm nay bỏ vào nồi một ít, phần còn lại dùng dầu chiên qua, bỏ vào bình bịt kín, có thể để khoảng non nửa tháng.

Củi lửa trong lòng bếp cháy lách tách, ngọn lửa nhẹ nhàng bập bùng, ánh lên khuôn mặt đỏ bừng của hai đứa nhỏ.

Thấy Cố Quân Xuyên đã đi xa, Cố Tri Hi mới nhích đến cạnh Thẩm Liễu cười khanh khách, nàng nhỏ giọng nói: "Hiếm thấy nha, ca của muội đúng là đã đội mũ trùm."

Vừa dứt lời, Triệu Xuân Mai mới phản ứng lại, đúng là đã đội mũ.

Vào đông gió lớn, mũ bông phải buộc vào dây lưng để tránh bị gió thổi bay, Cố Quân Xuyên ngại rườm rà, bình thường trừ phi trời nổi gió tuyết, nếu không dù có đặt sẵn cạnh gối, y cũng không đội, phải đến khi lỗ tai lạnh cóng đến mức đỏ bừng mới đội.

Cố Tri Hi tò mò: "Ca phu huynh đã nói như thế nào vậy?"

"Ta cũng chưa nói gì." Thẩm Liễu cũng không biết dạo này bị làm sao, cứ thích ngửi mùi củi cháy, cậu nhích đến cạnh bếp lửa ngửi một chút, cười nói, "Sáng sớm hôm nay… tự huynh ấy chủ động đội lên."

"Mẹ người nghe thấy rồi chứ!" Cố Tri Hi ra vẻ tức giận ôm mặt, "Trước đây con nói với ca, huynh ấy toàn chê con phiền."

Triệu Xuân Mai mở nắp nồi ra, mùi thịt viên hòa với hương củ cải ngọt thanh bay khắp nhà, bà cười nói: "Vậy con nói cho mẹ nghe đi, mẹ không chê phiền."

Thẩm Liễu nghiêng đầu nhìn về phía Cố Tri Hi, cũng phụ họa theo: "Vậy muội nói cho ca phu nghe, ca phu cũng không chê phiền."

Cố Tri Hi giận dỗi đánh cậu, nhưng nàng không dùng sức, chẳng đau chút nào, ngược lại chọc cho tiểu ca nhi cười ha ha.

Mắt thấy canh đã hầm đủ lửa, Triệu Xuân Mai dùng muỗng gỗ cán dài chậm rãi khuấy đều.

Thịt viên thấm đẫm nước canh, căng tròn no đủ, củ cải trắng được nấu chín một nửa, đảo đều trong nước canh nóng sôi sùng sục.

Thấy đã gần được, hầm thêm một lát đến khi củ cải chín là có thể múc ra khỏi nồi, Triệu Xuân Mai dùng cây móc đảo củi lửa, lửa bếp yếu đi một chút, chuyển thành lửa nhỏ hầm chậm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!