Đột nhiên bị người ta cười nhạo, bàn tay nhỏ của Trịnh Hổ siết chặt, nhưng nghĩ lại, quần áo của nhóc có sao đâu, trên mông vá một lỗ thì sao chứ, nhóc thấy ấm áp là được.
Trịnh Hổ theo bản năng nhìn sang Cố Quân Xuyên, thấy Xuyên ca của nhóc cũng đang im lặng nhìn Vương Tông Dận, nhóc không biết nên diễn tả vẻ mặt đó như thế nào, dù sao thì nhóc chưa từng thấy Xuyên ca nhìn mình như vậy, ngay cả khi biết nhóc nói dối Xuyên ca là tiên sinh của nhóc, y cũng chưa từng như thế.
Vương Tông Dận thấy người không để ý đến mình, quay đầu "hừ" một tiếng với Trịnh Hổ, rồi mới chậm rãi mở rương đựng sách, lấy hết sách vở và giấy Tuyên Thành ra, đặt lên bàn, tờ giấy nhăn nhúm thành một cục to tướng, nó dùng tay vuốt phẳng.
Cố Quân Xuyên nhíu mày, y quay đầu nhìn về phía Trịnh Hổ, nhẹ giọng nói: "Tìm chỗ ngồi trước đi."
Trịnh Hổ nghe lời gật đầu, đeo rương đựng sách đi về chỗ.
Nhóc vốn định ngồi ở hàng đầu, cũng ở gần Xuyên ca một chút, nhưng lại nhớ đến lời mẹ nói, nhóc tới đây học không cần đóng tiền, không thể khiến Cố Quân Xuyên khó xử.
Nhóc mím môi, ngồi xuống hàng cuối, bên cạnh chính là tiểu thư đồng của Vương Tông Dận.
Chẳng bao lâu sau, trong sân bỗng vang lên hai tiếng chuông vang, âm thanh hùng hồn như hòn đá rơi xuống nước hồ tạo ra gợn sóng, bùm một tiếng khiến người ta giật mình.
Thấy Trịnh Hổ có hơi run lên, thư đồng bên cạnh đến gần nhỏ giọng nói với nhóc: "Đây là chuông tập trung, sau khoảng một tách trà nữa, sẽ gõ ba tiếng, đó là nhập học."
Trịnh Hổ gật đầu, nhẹ giọng nói: "Ta tên Trịnh Hổ."
"Thanh Đa." Thư đồng nhíu mày, "Ngươi cũng là thư đồng à?"
"Không phải, ta đến đây đọc sách."
Thanh Đa nhìn nhóc từ trên xuống dưới, rồi chậm rãi nói: "Vậy ngươi ra đằng trước ngồi đi, chỗ này là cho hạ nhân."
Hạ nhân… Trịnh Hổ gật đầu: "Cảm ơn."
Nói rồi, nhóc nhấc rương đựng sách lên, ngồi ở hai hàng ghế phía trước.
Nhóc vừa ngồi xuống, cổng trường tư thục lại trở nên nhộn nhịp, tiếng ngựa hí cùng với tiếng bánh xe, ngay sau đó là từng tiếng bước chân vội vã.
Trước khi ba tiếng chuông vang lên, mười bốn học sinh đều đã đến đông đủ.
Đều là con cháu của thương nhân phú hộ trong thị trấn, chi phí ăn mặc đều là tốt nhất, quần là áo lụa không cần phải nói, hơn một nửa đều dẫn theo gã sai vặt thư đồng, tất cả đều ngồi ngay ngắn ở hàng cuối cùng.
Trong lúc nhất thời, căn phòng trống đông nghịt người.
Tuy là nhóm học sinh nhỏ tuổi, nhưng phần lớn đều đã tám chín tuổi, lớn hơn thì đã mười một tuổi, vốn đều là những người thừa kế trong tộc, từ nhỏ trong nhà đã có tiên sinh dạy vỡ lòng, Bách Gia Tính (*), Thiên Tự Văn… đều đã nắm chắc.
(*)
Trong giảng đường không lớn có thêm một người, hơn mười đôi mắt đều nhìn sang, có đứa che miệng nhỏ giọng thì thầm, có đứa hỏi thẳng: "Ê! Ngươi là thư đồng nhà ai vậy, sao không ngồi ở hàng cuối?"
Thấy người không đáp lại, còn trừng mắt liếc nhìn nó một cái, Quách Trung Nguyên mặc áo khoác lông cừu ngắn tay mỏng màu đen ấp úng nói: "Không phải là người câm chứ… Của nhà Lâm Bá Diễn ngươi à?"
Đứa bé nhỏ gầy mặc áo gấm màu đỏ vội lắc đầu: "Không, không phải."
"Nhà Chu Đạm à?"
Người ở trong góc chưa ngẩng đầu lên, Vương Tông Dận ở bên cạnh đã mở miệng: "Nó tới cùng với người đó."
Mọi người đều nhìn sang, sau đó nghe thấy vài tiếng "tùng tùng tùng" vang lên, đã đến giờ vào học.
Cố Quân Xuyên giơ tay lên, kinh đường mộc (*) "ầm" một tiếng vang lên, y trầm giọng nói: "Yên lặng."
(*)
Y vừa dứt lời, không biết là ai nhìn thấy cây gậy chống y đặt bên cạnh bàn, che miệng cợt nhả nói: "Ngươi là tiên sinh mới tới à? Là một người què à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!