Chương 36: Canh bí đao thịt viên

Kẽo kẹt một tiếng, cửa đóng chặt lại, bên trong tối đen như mực, nghe cả đèn cũng không thắp.

Thẩm Liễu cong tay gõ gõ: "Bảo muội, mở cửa ra đi."

Tiểu cô nương dựa vào cửa, giọng nói vang lên sau tấm ván cửa: "Hôm kia thím Thôi đã thanh toán hết tiền công thêu thùa rồi, mẹ cho muội một ít, dù sao muội cũng chỉ mua dây buộc tóc thôi, không bằng đưa hết cho huynh."

Túi vải nặng trĩu, tiểu cô nương đã để dành rất lâu, Thẩm Liễu nhẹ giọng nói: "Bảo muội, ca phu có bạc, muội tiết kiệm tiền cũng không dễ dàng gì, ta không thể lấy của muội được."

"Vậy là huynh không coi hai ta là bạn tốt nhất." Cố Tri Hi tức giận, "Huynh coi muội là người ngoài!"

Thẩm Liễu vốn không giỏi ăn nói lắm, nghe thấy Cố Tri Hi oán giận, cậu quýnh lên: "Sao có thể chứ! Ta, ta gả đến nơi chưa từng đến bao giờ, chỉ quen thân với muội thôi."

"Vậy huynh nhận đi."

Thẩm Liễu cúi đầu nhìn túi vải, môi mím thật chặt, trong lòng cậu cảm động: "Vậy thì coi như là cho ta mượn, chờ sau này dư dả sẽ trả lại cho muội."

Trong phòng không có tiếng nói, một lúc lâu sau, Cố Tri Hi mới nhẹ giọng nói: "Cũng được."

"Cảm ơn Bảo muội."

Tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa nhẹ nhàng mở ra, ánh trăng mờ ảo chiếu sáng gương mặt cười tủm tỉm của tiểu cô nương: "Với mối quan hệ giữa hai ta, có gì mà cảm ơn với không cảm ơn chứ."

"Được."

Thẩm Liễu rửa mặt xong, trời đã rất khuya, gió đêm thổi mạnh, núi non đồng bằng đều vắng vẻ.

Phòng ngủ Cố Tri Hi sáng đèn, chắc tiểu cô nương đang thêu, Thẩm Liễu cụp mắt cười rộ lên, nắm túi vải nhỏ trong tay chặt thêm một chút.

Đẩy cửa ra, gió lạnh thổi vào, Thẩm Liễu vội vàng đóng cửa lại, định bước vào trong, nhưng đồ trong tay không biết nên để chỗ nào.

Cậu nhìn thoáng qua bên trong, Cố Quân Xuyên đã lên giường, ngọn nến nhỏ cỡ hạt đậu có hơi mờ ảo, ánh lên nửa bồn nước trên mặt đất long lanh gợn sóng.

Thấy tiểu ca nhi hồi lâu vẫn chưa lại đây, Cố Quân Xuyên nhíu mày, nhẹ giọng gọi cậu: "Sao không tới đây thế?"

Thẩm Liễu vội đáp lại, nhưng bước chân vẫn chần chờ. Phòng không lớn lắm, tiền Cố Quân Xuyên đưa cho cậu đa phần đều cất trong ngăn tủ, nam nhân chưa bao giờ xem, nếu cần dùng tiền thì cũng trực tiếp hỏi cậu.

Thẩm Liễu nhẹ nhàng mở tủ, lấy cái túi vải màu chàm ra, đây là toàn bộ tài sản của hai người.

Cậu suy nghĩ một hồi lâu, hít vào một hơi thật sau, bước về phía giường.

Không ngoài ý muốn, Cố Quân Xuyên đang ngồi dựa bên trong, thay tiểu ca nhi sưởi ấm chăn.

Thẩm Liễu c*n m** d***, cởi giày bò lên giường, tiếng sột soạt vang lên, cậu lấy hai cái túi vải tới, nhẹ nhàng đặt lên đùi nam nhân.

Cố Quân Xuyên cụp mắt xuống, y nhận ra cái túi vải màu chàm này, Thẩm Liễu cực kỳ trân quý. Mỗi lần y mang tiền về, tiểu ca nhi đều phải lục tung lên để tìm cho ra, rõ ràng đã nhớ kỹ bên trong có bao nhiêu bạc, nhưng cứ luôn muốn đếm lại từ đầu.

Y còn cười cậu, đếm thêm mấy lần cũng không thể biến ra nhiều hơn, nhưng hiện giờ, nó lại được đặt trước mặt mình.

Cố Quân Xuyên nhìn sang: "Đây là…"

Thẩm Liễu có hơi không dám nhìn người ta, Cố Quân Xuyên chưa từng nhắc tới chuyện mua xe bò, là cậu tự mình mong muốn, cậu sợ nam nhân chê cậu nhiều chuyện, nuốt nước bọt rồi mới nhẹ nhàng nói: "Quân Xuyên, ta có một số việc muốn nói."

Nhưng im lặng thật lâu, dường như lời nói đã đến bên miệng rồi, nhưng làm sao cũng không nói nên lời, Thẩm Liễu há miệng rồi lại ngậm miệng, miệng lưỡi vốn chẳng mấy lưu loát giờ lại càng vụng về hơn.

Nhưng nam nhân cũng không thúc giục, chỉ duỗi tay sang, nắm chặt lấy tay cậu: "Em cứ từ từ suy nghĩ, ta không vội."

Tiểu ca nhi gật gật đầu, hít sâu một hơi: "Lần trước hai ta đến hiệu sách… Huynh nói với ta rằng Chu Nhị gia muốn mời huynh làm tiên sinh."

Nghe thế, Cố Quân Xuyên nhíu mày, y nhìn túi vải căng phồng trên chân, trực giác mách bảo chuyện này có liên quan đến y, lồng ngực không khỏi có hơi run lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!