Chương 34: Muội sẽ gả cho xe bò

"Nhiều vậy à…" Thẩm Liễu hơi giật mình, cậu nhận lấy tiền đồng, có chút kinh ngạc, "Bán được thật hả?"

Cố Tri Hi gật đầu: "Muội đã nói huynh thêu đẹp mà huynh lại không tin."

Sáu chiếc khăn, tổng cộng bán được hai mươi mốt văn, Cố Tri Hi nói: "Lúc sáng sớm thì bán bốn văn một chiếc, mắt thấy sắp tan chợ người ít, nên bán ba văn."

Thẩm Liễu cụp mắt nhìn đống tiền đồng: "Bảo muội giỏi thật, sao bán được vậy?"

"Tuy khăn của huynh thêu không nhiều hoa văn, nhưng thắng ở chỗ tinh tế." Cố Tri Hi cười ngồi xổm bên cạnh cậu, "Mấy bà bà và thím đó phải lau mặt cho tiểu ca nhi và tiểu khuê nữ, càng không muốn mấy loại thêu nhiều, cộm mặt lắm, kiểu của huynh thì vừa hay phù hợp."

Thẩm Liễu nghe nàng nói vậy, trong lòng rất vui, cậu vốn tưởng phải mang về hết, không ngờ thật sự đã bán được, trước mắt cẩn thận tính lại, một chuyến này ước chừng cậu đã kiếm được bốn mươi sáu văn, nếu là trước kia, thì phải khiêng bao lớn đến mấy ngày.

Cố Tri Hi cười tủm tỉm: "Bán được rồi, huynh phải mời muội ăn bánh nhỏ!"

"Mời! Đương nhiên là mời!" Thẩm Liễu quay đầu lại nhìn thím Cát, "Thím ơi, con muốn đi dạo một lát với Bảo muội."

Trứng gà bên chỗ thím Cát cũng sắp bán xong rồi, bà xua xua tay: "Lát nữa là tan chợ rồi, đi mau đi."

Thẩm Liễu đáp lại, rồi cùng Cố Tri Hi đến chỗ bán thức ăn.

Giờ này đã sắp đến trưa rồi, người cũng thưa dần, rất nhiều tiểu thương bán bánh bột ngô đã đẩy xe đẩy tay về, chỉ còn một cái sạp cách đó không xa là còn nhóm lò.

Người bán bánh nướng là một ông lão lớn tuổi, râu đã nhuốm màu hoa râm, động tác khá chậm chạp, thấy người đến, ông chậm rãi đứng dậy từ ghế gấp: "Đến mua bánh bột ngô nướng à?"

Bánh bột ngô ở quầy nhỏ này vốn có nhân thịt đậu đỏ, lúc này, cái chén sứ lớn đựng đầy nhân thịt đã thấy đáy, chỉ còn dư lại một ít nhân đậu đỏ nghiền.

Thẩm Liễu nhìn Cố Tri Hi một cái, chậm rãi nói: "Nhân đậu nghiền được không?"

Cố Tri Hi ra vẻ không vui, lông mày nhỏ nhíu chặt lại: "Vốn định ăn nhân thịt…"

Đi họp chợ một chuyến cũng không dễ dàng gì, giống như cái xe đẩy bán bánh nướng này vậy, còn phải giao nộp năm mươi văn tiền bảo hiểm, đa phần là bán chưa hết sẽ không đi.

Ông lão nhìn hai người bọn họ, cất cao giọng nói: "Sắp dọn sạp rồi, các ngươi cứ mua hết đi, ta đây cũng sẽ bớt chút."

Cố Tri Hi mím môi cười rộ lên: "Bớt thế nào ạ?"

Thương lượng một hồi, tổng cộng mua bốn cái bánh bột ngô, toàn bộ nhân sẽ cho hết.

Cái muỗng vét đáy chén, phát ra tiếng vang cành cạch nhỏ, mỗi cái bánh bột ngô đều được nhồi đầy đậu đỏ nghiền, ngay cả số nhân thịt còn lại không nhiều lắm cũng được cho vào.

Khói trắng bốc ra từ trong lò, hương thơm bánh nướng chậm rãi lan tỏa, khiến cái bụng đói cả buổi sáng không nhịn được cồn cào kêu lên.

Không lâu sau, bánh bột ngô đã được nướng chín, ông lão lấy giấy dầu, gói bánh lại rồi đưa sang.

Trong đó có một gói là nhân thịt băm, Thẩm Liễu đưa cho Cố Tri Hi, tiểu cô nương vui vẻ nhận lấy: "Cảm ơn ca phu."

Thẩm Liễu trả tiền, rồi há miệng cắn bánh bột ngô, lớp vỏ ngoài mỏng mềm dẻo được bọc trong hương thơm cháy sém, nhân bên trong đặc quánh, đậu đỏ nghiền mềm mại lại ngọt thanh, hòa quyện với mè đen trên lớp vỏ giòn xốp, cắn một ngụm, đầu lưỡi cũng run lên.

Bánh bột ngô ăn nóng mới ngon, hai cái trên tay là cho mẹ và thím Cát, Thẩm Liễu định đưa bánh bột ngô cho thím xong sẽ cùng nhau bán hết trứng gà, nhưng tiểu cô nương dự định đi dạo thêm một lát nữa, hai người bèn hẹn chỗ, từng người đi đưa bánh xong sẽ quay lại hội họp.

Sắp đến trưa, người càng ngày càng thưa thớt, trong sọt còn lại khoảng hai mươi quả trứng gà chưa bán xong.

Thím Cát nhìn trời, nếu bản thân đến đây một mình, đợi đến cuối buổi trưa cũng không sao, nhưng hôm nay còn có người Cố gia đi cùng, bà sợ làm mất thời gian của họ, bèn nghĩ nếu thật sự không bán hết thì dọn sọt về.

Đang nghĩ ngợi, Thẩm Liễu bước tới, cậu gọi một tiếng, rồi liếc mắt nhìn sọt một cái, qua lại mất một lúc lâu, trứng gà vẫn chưa bán được.

Thím Cát nói: "Chờ lâu rồi hả? Còn dư không nhiều lắm, nếu thật sự không ai mua nữa thì thôi vậy."

Thẩm Liễu đưa bánh bột ngô trong tay qua: "Thím đừng gấp, con và Bảo muội định đi dạo tiếp, nếu người còn muốn bán thì chờ thêm chút nữa, nếu không cần phải bán thì đi cùng với tụi con nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!