Sau khi bột nở, Thẩm Liễu kéo thành sợi dài, cán hơi mỏng, nước trong nồi sắt trên bệ bếp cũng đã sôi, đang phát ra tiếng ùng ục, cậu đang định dùng cây móc kéo một ít củi để giảm nhỏ lửa một chút, bên ngoài vang lên tiếng cửa mở kẽo kẹt, không bao lâu sau, Cố Tri Hi bước vào.
Nàng nhìn thấy Thẩm Liễu, duỗi tay dụi mắt: "Ca phu, huynh dậy lúc nào vậy?"
Thẩm Liễu ngẩng đầu từ trước bếp, cười tủm tỉm nói: "Cũng mới dậy thôi, đúng lúc nước sôi, mau đến rửa mặt đi."
"Dạ." Cố Tri Hi đi đến cạnh bệ bếp, nhìn cục bột trên thớt, "Hôm nay ăn mì ạ?"
"Ừ, định nấu một nồi canh."
Trong bồn gỗ đã múc nửa bồn nước lạnh, Cố Tri Hi mở nắp nồi sắt, hơi nóng bốc lên, sương trắng mờ mịt, nàng nghĩ ca phu đúng là chu đáo, nước đã nấu sôi rồi, nhưng nàng cũng đau lòng cậu dậy sớm như vậy: "Hôm qua không phải mẹ nói sẽ nấu cháo sao, huynh còn dậy sớm như vậy, mệt lắm đó."
"Không mệt lắm đâu, ta nghĩ mấy người chúng ta ra ngoài cả một buổi sáng, đến trưa mới về, huynh ấy…" Trên mặt Thẩm Liễu đỏ ửng, "Ăn cháo và bánh bột ngô thì nhạt miệng lắm."
Cố Tri Hi nghe thấy, không nhịn được lén cười: "Làm cho ca của muội à…"
Da mặt Thẩm Liễu mỏng, trước đây Cố Tri Hi chọc cậu, cậu thường xấu hổ không muốn thừa nhận, nhưng hôm qua Cố Quân Xuyên nói với cậu nhiều như vậy, trong lòng cậu tràn đầy sự kiên định, cậu cắn cắn môi, nhỏ giọng thì thầm: "Không ở nhà, cứ nghĩ đến huynh ấy mãi, phải sắp xếp ổn thỏa mới có thể an tâm."
Vừa dứt lời, Cố Tri Hi sửng sốt hồi lâu, nàng thậm chí còn không buồn rửa mặt, bước đến trước mặt Thẩm Liễu: "Ca phu, huynh thay đổi rồi, trước kia có chịu nói gì đâu."
Thẩm Liễu không nhìn nàng, quay về trước thớt tiếp tục làm việc, dùng dao cắt miếng bột đã cán mỏng ra, cậu vẫn vô cùng ngượng ngùng, lông mi tựa như con bướm đêm nhẹ nhàng vỗ cánh, nhỏ giọng nói: "Vậy ta không nói nữa."
"Huynh nói đi, muội thích nghe." Cố Tri Hi thật sự rất vui, rồi không nhịn được muốn hỏi, "Có phải ca của muội đã nói gì với huynh không? Hôm qua trông huynh không có tinh thần chút nào."
Thẩm Liễu cụp mắt cười rộ lên, gương mặt ửng đỏ: "Huynh ấy nói… Huynh ấy nói ta rất tốt."
Dáng vẻ của cậu như đang chìm đắm trong tình yêu, cả người đều đỏ bừng.
Cố Tri Hi hoảng hốt, trước kia nàng tốt với Thẩm Liễu, phần lớn là vì cậu là ca phu của nàng, vì ca của nàng.
Nhưng sau khi ở chung lâu vậy rồi, nàng vô thức thay đổi suy nghĩ, nàng vui vì Thẩm Liễu vui, không vì gì khác, đơn giản vì cậu là Thẩm Liễu, nàng muốn thấy cậu hạnh phúc bình an.Mặt trời mọc ở đằng Đông, núi non và cánh đồng rực rỡ sắc vàng.
Bữa sáng ăn canh trứng và một dĩa bánh nướng áp chảo, canh trứng vừa thơm vừa đậm đà, trước khi múc ra khỏi nồi còn rắc hai nắm hành lá thái nhỏ lên trên, cả nhà tràn ngập mùi hương, bánh nướng áp chảo được hấp qua, tuy không giòn, nhưng vẫn rất mềm xốp.
Ăn sáng xong đã sắp đến giờ Thìn (7h-9h), dọn dẹp một chút rồi phải ra ngoài.
Trịnh Hổ vẫn chưa đến, Cố Quân Xuyên cùng Thẩm Liễu quay về phòng ngủ.
Trên bàn là cái sọt nhỏ đựng đồ tiểu ca nhi chuẩn bị mang đi bán, bên trong xếp từng lớp cỏ khô gọn gàng, tính luôn cả những quả mới nhặt được sáng sớm hôm nay, tổng cộng có hai mươi tám quả trứng, tất cả đều được lau sạch bằng khăn vải.
Phía trên trứng gà đặt một túi vải nhỏ, bên trong đựng sáu chiếc khăn tay, Thẩm Liễu phủ cỏ khô lên trên, sợ người khác lấy mất.
Cố Quân Xuyên ngồi trên ghế dựa, gọi Thẩm Liễu đến trước mặt, kéo cánh tay mặc áo ngắn cho cậu, rồi ngửa đầu nhìn về phía cậu, dặn dò: "Đồ đạc đã thu dọn hết chưa? Túi tiền đâu?"
Túi tiền cất trong ngực, Thẩm Liễu lấy ra đưa cho y nhìn, Cố Quân Xuyên duỗi tay ước lượng, mày hơi nhăn lại: "Sao không mang thêm một chút, để dành mua thêm ít đồ."
Vào khoảng Tết Trùng Dương, y viết không ít tế văn, trừ đi giấy Tuyên Thành và thỏi mực mới mua, còn dư chưa đến sáu trăm văn.
Cố Quân Xuyên nghĩ sắp đến đông rồi, phải may áo bông cho Thẩm Liễu, y sợ tiểu ca nhi biết được sẽ không chịu, nên không nói cho cậu, trực tiếp đưa tiền cho mẹ.
Còn dư hai trăm văn, y không giữ lại đồng nào, đưa hết toàn bộ cho Thẩm Liễu, dù là như vậy, tiểu ca nhi vẫn rất dè sẻn (*), không nỡ tiêu tiền.
(*)
Thẩm Liễu nhẹ giọng nói: "Ta đã nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó bán hết trứng gà và khăn, trong tay có không ít tiền, không cần phải mang theo."
Cố Quân Xuyên nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của cậu, duỗi tay nhéo nhẹ gáy cậu: "Tuy nhà ta không giàu có, nhưng tướng công của em vẫn kiếm được chút tiền, em không cần phải tiết kiệm như vậy đâu."
Thẩm Liễu biết Cố Quân Xuyên tốt với cậu, nhưng trong lòng tính toán số bạc mình tích cóp được còn lâu mới đủ mua xe bò, cậu nhẹ nhàng gật đầu: "Biết rồi, ta không tiết kiệm đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!