Chương 32: Chúng ta có qua có lại

Thích… Cố Quân Xuyên hơi giật mình, y cũng không biết bản thân từng có người y thích.

Y nhìn gương mặt nhỏ rõ ràng đã ấm ức nhưng lại cố tình làm ra vẻ không sao của Thẩm Liễu, có hơi đau đầu, thở dài một hơi: "Người thích gì cơ?"

Thẩm Liễu không dám nhìn người ta, đầu ngón tay nắm chặt chăn, cẩn thận kể lại chuyện trước cửa hàng lương thực.

Đáy lòng cậu có chút hoảng loạn, sợ gợi lên quá khứ của nam nhân, khiến y nhớ lại chuyện cũ, cậu cắn cắn môi: "Là một cô nương xinh đẹp, nhưng người ta đã thành thân rồi…"

Ánh nến chập chờn, tiểu ca nhi cúi đầu, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, không nhìn rõ lắm.

Đầu ngón tay Cố Quân Xuyên nhẹ nhàng v**t v* khớp xương, sau một lúc lâu vẫn chưa nhớ ra cô nương Thẩm Liễu nói là ai, y chậm rãi nói: "Sao lại nghĩ nàng là người ta thích?"

Vừa nghe lời này, Thẩm Liễu rõ ràng ngẩn ra, cậu quay đầu không nhịn được thở ra một hơi, mỗi chữ nói ra đều như con dao nhỏ cắt qua đầu lưỡi khiến cậu đau đớn: "Bảo muội nói, huynh từng dầm mưa đưa túi thơm cho nàng."

Sau khi trầm ngâm một hồi lâu, Cố Quân Xuyên rốt cuộc cũng tìm ra đoạn ký ức xa xăm này trong trí nhớ, y nhìn khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm của tiểu ca nhi, hai tay ôm lấy bờ vai cậu, cả người ngả ra sau, ôm Thẩm Liễu vào lòng.

Quần áo khoác trên người rườm rà, Cố Quân Xuyên dứt khoát cất sang một bên, rồi sợ tiểu ca nhi lạnh, kéo chăn quấn cho cậu kín mít.

Thẩm Liễu nằm trên ngực nam nhân, nghe tiếng tim y đập thình thịch, trên mặt có hơi nóng, hơi thở nhàn nhạt thổi tới, Cố Quân Xuyên mở miệng, y dịu giọng nói: "Em không hỏi Bảo muội xem đó là túi thơm gì à?"

Tóc dài của nam nhân xõa tung ở vòng eo, Thẩm Liễu cầm một lọn cuốn quanh đầu ngón tay, cậu thấp giọng nói: "Ta không muốn biết."

"Không muốn biết, hay là không dám biết."

Đầu ngón tay dừng một chút, Thẩm Liễu hừ một tiếng, không đáp lại.

Bàn tay to của Cố Quân Xuyên vỗ nhẹ cách tấm chăn, y tiếp tục nói: "Người em nói chắc là nhị cô nương của Tôn gia, Tôn Yên, lớn hơn ta ba tuổi, thành thân vào năm kia."

Mấy năm trước, vào lúc Đoan Ngọ, mắt thấy trời càng ngày càng nóng, người cũng ngột ngạt hẳn.

Vừa đến thời tiết này, Triệu Xuân Mai sẽ trồng ngải cứu, làm túi thơm, hy vọng năm mới sẽ gặp nhiều may mắn (*), chỉ là lần đó làm nhiều hơn một chút, hỏi ra mới biết là cho Tôn gia.

(*)

Đều ở trong thị trấn, quen biết nhau, Triệu Xuân Mai nói nhị cô nương Tôn gia mấy ngày trước đi đường đêm, e là đã nhìn thấy thứ bẩn thỉu, trở về tim đập nhanh không chịu nổi, thím Tôn gia biết bà giỏi thêu thùa, nhờ bà làm nhiều thêm mấy cái, cho khuê nữ trong nhà mang theo trừ tà.

Cuối xuân đầu hạ, thời tiết hay thay đổi, có khi sáng trời còn nắng, đến trưa đã đổ cơn mưa phùn triền miên.

Thấy trong một chốc cũng không tạnh, Cố Quân Xuyên cũng không quá bận, bèn thay mẹ đi giao.

Cố Quân Xuyên cúi đầu nhìn Thẩm Liễu, chỉ có thể thấy đỉnh đầu đen nhánh cùng vành tai đỏ lên của cậu, y duỗi tay ôm chặt người ta, chậm rãi nói: "Trước em, ta không có tư tình nào với bất kỳ ai. Ngay cả Tô Thanh Lam cũng là hôn ước do tổ tiên quyết định, chỉ gặp nhau hai lần khi còn bé."

Trên mặt Thẩm Liễu nóng bừng, cậu vùi mình vào trong chăn, nói sao cũng không chịu ra, nhưng bàn tay to lại luồn qua nách, ôm cậu lên, đến khi ánh mắt hai người sắp chạm nhau, cậu vội rụt cổ lại.

Thẩm Liễu biết mình hiểu lầm, xấu hổ đến mức đầu ngón tay ửng hồng, cậu ấp úng nói: "Vậy, vậy sao Bảo muội lại tức đến thế?"

Cố Quân Xuyên nhẹ vỗ về sống lưng của tiểu ca nhi: "Chuyện này thì ta thật ra không chắc lắm, em tự hỏi nó đi, nhưng mà nghĩ lại, phần lớn có liên quan đến vết thương trên chân ta."

Lúc đó, trong thị trấn có rất nhiều tin đồn nhảm nhí, nói rằng nam đinh cả nhà họ Cố gặp nhiều chông gai, e là tổ tiên không có đức, không ai che chở.

Cố Quân Xuyên ốm đau nằm trên giường, người trong nhà lại gạt, nên y không biết nhiều lắm. Nhưng tính tình Cố Tri Hi rất hoạt bát, vốn có rất nhiều bạn bè, nhưng kể từ khi đó không chịu ra ngoài nữa, đôi lúc quay về đôi mắt đỏ hoe, có lẽ là vì đã cãi nhau với bạn.

Thấy tiểu ca nhi trong lòng không nói chuyện, Cố Quân Xuyên thở dài, duỗi tay ôm lấy gương mặt nhỏ ấy, dịu giọng nói: "Giờ đã hiểu hết chưa? Không khó chịu nữa chứ?"

Mí mắt Thẩm Liễu ửng hồng, cậu xấu hổ gật đầu: "Dạ."

Cố Quân Xuyên ôm người ta chặt thêm một chút, giọng nói thật sự rất nhẹ, vô cùng mềm mại trong ánh nến chập chờn: "Nếu không phải tối nay ta dùng mọi cách hỏi, e là em cũng không chịu nói, vừa khuyên bản thân vừa khó chịu, lặp đi lặp lại sẽ khiến mình ngã bệnh, đến lúc đó cả nhà đều sẽ đau lòng."

Thẩm Liễu phồng má, dụi vào cổ nam nhân: "Ta sẽ không như vậy nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!