"Lúc trước ca của muội còn dầm mưa đưa túi thơm cho cô ta nữa, giờ cô ta lại như vậy!"
Nghe vậy, ngực Thẩm Liễu thắt lại, hô hấp cũng trở nên khó khăn, cậu nghĩ, chẳng lẽ cô nương đó là người quen cũ của Cố Quân Xuyên…
Phải rồi, nam nhân như Cố Quân Xuyên hẳn phải có rất nhiều người phải lòng huynh ấy. Chẳng phải bản thân mình cũng vậy sao, còn chưa từng nói chuyện dù chỉ nửa câu, đã nhớ mãi không quên nhiều năm liền.
Nhưng mấy chuyện khác đều dễ giải thích, Cố Quân Xuyên tự mình đưa túi thơm… Đây hẳn là mối quan hệ không bình thường.
Thẩm Liễu tự nhủ với bản thân, đây là chuyện quá khứ cả rồi, trước đây hai người còn chưa quen biết, không tính, nhưng trong lòng cứ rối rắm, vuốt thế nào cũng không vuốt phẳng được, ngay cả kẹo mạch nha ngọt ngào trong miệng cũng có vị cay đắng.
Chưa đợi cậu hiểu rõ, Cố Tri Hi đã duỗi tay xoa nhẹ mặt, tiểu cô nương không phát hiện cậu buồn bực, cất cao giọng nói: "Không nghĩ đến cô ta nữa, đen đủi! Chúng ta về nhà đi, còn phải làm bánh hạt dẻ nữa."
Thẩm Liễu gật đầu, nở một nụ cười không đẹp lắm: "Ừm, về nhà."
Trong nhà bếp, Triệu Xuân Mai đã đập vụn hạt dẻ hấp, sau khi dùng muỗng nghiền nát, những hạt còn lại lớn khoảng hạt tiêu được đặt lên thớt, bên trên trải một lớp vải bông mỏng, dùng chày cán bột cán qua đến khi nghiền mịn như bột, ăn vào cảm giác mới dày đặc.
Thấy hai đứa nhỏ đi vào, Triệu Xuân Mai vội đun nóng cái nồi sắt trên bếp.
Làm bánh hạt dẻ không được vội vàng, trước tiên phải thêm nước đường vào hạt dẻ đã được nghiền thành bột, khuấy đều, sau đó đổ vào nồi sắt, dùng muỗng đảo qua đảo lại đến khi nước cạn, bột hạt dẻ vón lại thành cục, không dính vào thành nồi thì mới coi như xong.
Thấy nồi đã bốc khói trắng, Triệu Xuân Mai ngồi xổm xuống bớt nhỏ lửa, lúc đứng lên, tiện tay dùng sạn múc một miếng mỡ heo, cộp một tiếng cho vào nồi nóng, khuấy tròn dưới đáy nồi cho đến khi tan hết.
Thấy thế, Cố Tri Hi vội đưa bột hạt dẻ qua, rồi đến ngăn tủ lấy một cái chén sứ sạch ra, định múc nửa chén nước để hòa tan đường.
Thấy Thẩm Liễu đang đứng cạnh lu nước, Cố Tri Hi quay đầu gọi: "Ca phu, múc nửa chén nước giúp muội."
Từ lúc trở về, vẻ mặt Thẩm Liễu đã uể oải, cậu đứng cạnh lu nước không nhúc nhích, như thể đang ngủ mê.
Cố Tri Hi thấy người không để ý, đi qua vỗ cậu: "Nghĩ gì vậy? Cẩn thận té vào lu đó."
Thẩm Liễu lúc này mới lấy lại tinh thần, cậu thấy Cố Tri Hi khom lưng duỗi tay lấy gáo bầu của lu, luống cuống tay chân giúp đỡ.
"Muội tự làm được." Cố Tri Hi nhìn cậu, "Ca phu, sao huynh trở về liền thất thần vậy, hay là về phòng nghỉ ngơi một chút đi."
"À… Không sao đâu." Thẩm Liễu xoa nhẹ mặt, nghĩ bản thân đúng là suy nghĩ lung tung, dù Cố Quân Xuyên thật sự có gì đó với người ta, cô nương đó cũng đã thành thân rồi, y cũng đã cưới mình làm phu lang, mình hẳn nên khoan dung chuyện này.
Sau khi tâm tình bình tĩnh lại, Thẩm Liễu cũng đến giúp đỡ làm việc.
Bột hạt dẻ được xào liên tục, tỏa ra một hương thơm nồng nàn, ngào ngạt hương khói cháy sém, giống như khoai lang nướng trên bếp lò vào ngày đông lạnh giá, ngửi thôi đã thấy ấm áp.
Chẳng mấy chốc, nước đường đã cạn, hạt dẻ cũng đã vón thành cục không dính sạn.
Triệu Xuân Mai cầm một cái chậu sứ sạch, lau khô vệt nước, rồi bỏ hạt dẻ vào.
Rửa sạch tay một lần nữa, ba mẹ con ngồi trước bàn nhỏ làm bánh hạt dẻ, trước tiên xoa hạt dẻ thành viên, rồi bỏ vào khuôn đúc, ấn một cái là thành hình.
Hạt dẻ được lột nhiều, hôm nay làm xong đựng đầy ba dĩa vẫn còn dư.
Bánh hạt dẻ xếp chồng thành một cái tháp hình tam giác, rắc lên hai nắm hoa quế vàng tươi đã được rửa sạch và phơi khô, trông rất tinh xảo.
Cố Tri Hi duỗi tay cầm một cái, đưa cho Triệu Xuân Mai trước.
"Quậy quạng." Triệu Xuân Mai cười nhận lấy, cẩn thận cắn một ngụm, "Ngon lắm, Tiểu Liễu mau nếm thử đi."
Thẩm Liễu nghe lời cầm lấy một cái, học theo dáng vẻ của Cố Tri Hi, khẽ cắn một ngụm, chậm rãi nhai.
Bánh hạt dẻ vị ngọt thanh, mềm như bông, giống như cắn một miếng bông mang theo vị ngọt, đầu lưỡi giãn ra.
Thẩm Liễu chưa bao giờ ăn hạt dẻ tinh tế như vậy, núi trong thôn Thạch Đông cằn cỗi, cây dẻ không nhiều, nếu thật sự muốn hái thì phải đến khe núi mới hái được một sọt, bình thường đều lột vỏ trực tiếp ăn sống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!