Chuẩn bị cho phu lang…
Thẩm Liễu không dám suy nghĩ sâu hơn về ý tứ trong lời nói, vội vàng đặt bồn gỗ lên mặt bàn bệ bếp: "Nước giếng lạnh, sẽ làm cóng tay, nên ta thêm chút nước ấm."
Cố Quân Xuyên "ừ" một tiếng, rồi nghe Cố Tri Hi cười nói: "Muội đã múc nước rửa mặt cho ca nhiều lần rồi, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện thêm nước ấm, là muội không biết thương xót người khác."
Thẩm Liễu bị chọc cho đỏ bừng mặt, ấp úng nói: "Mùa hè nóng, lạnh, nước lạnh giúp lấy lại tinh thần."
"Ca phu nói đúng."
Đến khi Cố Quân Xuyên rửa mặt xong, cơm sáng cũng đã dọn xong.
Những người sống trong Cố gia, không ai không làm việc, Triệu Xuân Mai dọn chén đũa, Cố Tri Hi bưng cháo nóng, ngay cả Cố Quân Xuyên chân cẳng không được nhanh nhẹn cũng giúp đỡ bưng đồ ăn kèm.
Hôm qua đã ăn thịt cá, sáng nay cảm thấy muốn ăn chút cháo trắng rau xào.
Trên bàn có một nồi cháo thịt nấu với đậu phộng và rau dưa, thịt tươi được cắt thành miếng nhỏ, xào qua dầu, đậu phộng được rang thơm giòn, đi kèm với rau dưa xanh mướt, tươi mà không ngán, ăn ngon vô cùng.
Một dĩa trứng gà xào hành, trứng gà là hỉ lễ do thím Cát ở cách vách mang đến hôm qua, do gà nuôi trong nhà đẻ, lòng đỏ xào ra rất mềm.
Một chén nhỏ đựng dưa muối do nhà ướp, củ cải trắng lớn được cắt thành sợi mỏng, phơi nắng dưới ánh mặt trời, rồi dùng nước giếng rửa sạch sẽ, bỏ vào bình, ướp gia vị, mỗi lần ăn thì dùng đũa gắp một chút từ trong bình ra, thêm một ít ớt cắt nhỏ vào, giải ngán vô cùng hiệu quả.
Còn có một rổ màn thầu bột thô, là do Triệu Xuân Mai sáng sớm vào bếp, thấy Thẩm Liễu nấu cháo, nên đã làm để ăn cùng cháo. Màn thầu mới ra lò, nóng hổi, mỗi cái đều tròn tròn mập mập, thơm lừng mùi ngũ cốc.
Bốn người ngồi quanh bàn vuông, Thẩm Liễu khép chân, hai tay đặt g*** h** ch*n, không ai bảo cậu động đũa, cậu không dám duỗi tay.
Triệu Xuân Mai múc một muỗng cháo, thấy tiểu ca nhi bên cạnh cúi đầu không nhúc nhích, dịu giọng nói: "Bé ngoan, cầm chén này."
Thẩm Liễu nghe thấy, nhưng không nghĩ là đang gọi mình, mãi đến khi Cố Quân Xuyên ở bên cạnh mở miệng: "Gọi ngươi đó."
Thẩm Liễu lúc này mới hoàn hồn, hoang mang bối rối dùng hai tay nhận lấy chén.
Cháo rau đựng trong chén sứ trắng, Triệu Xuân Mai lại múc chút thịt băm, nhìn người vẫn còn cầm chén ngây ra đó: "Đừng ôm nữa, kẻo phỏng tay."
Chén được đặt nhẹ xuống bàn, trái tim Thẩm Liễu đập thình thịch trong lồng ngực, hai chữ "bé ngoan" giống như cách gọi dỗ dành ngọt ngào dành cho đứa nhỏ trong nhà, thì ra là đang gọi cậu…
Cố Tri Hi ăn một ngụm cháo rau, đôi mắt mở to: "Thơm quá đi! Đây là lần đầu muội ăn món này đó, đây là cách làm trong nhà ca phu sao?"
Thẩm Liễu không biết nói sao, lúc nhỏ cậu chẳng được ăn cái gì ngon, cháo rau đậu phộng là khi mẹ cậu còn sống, ngày lễ ngày Tết mới có thể làm.
Lúc ấy trong nhà nghèo, quanh năm suốt tháng không có chút thức ăn mặn nào, mẹ bèn dùng bắp đã tách hạt đổi lấy một miếng thịt nạc bằng hai ngón tay, băm nhỏ, rồi cho vào nồi cùng với đậu phộng, rau xanh, coi như hôm đó ăn lễ lớn.
Buổi sáng hôm nay, Thẩm Liễu quét sân, khi vào nhà bếp quét dọn, nhìn thấy rất nhiều hỉ lễ nằm trên mặt đất.
Tuy cậu chỉ là người gả thay, nhưng vẫn xem như đã chính thức thành thân, cha mẹ em gái đều đã chết sớm, không ai sẽ đưa dâu cho cậu, cậu muốn làm một chén cháo mà mẹ từng làm, coi như có người nhớ thương cậu, nếu người Cố gia cũng chịu ăn, thì càng tốt hơn…
Cậu không dám dùng nhiều đồ của Cố gia, chỉ cắt một miếng thịt heo nhỏ, hái một ít đậu phộng và mấy cây rau mầm xanh.
Cậu nghĩ dù sao qua hôm nay cũng phải đi, nếu bị mắng, thì cũng chỉ một lần này thôi.
Có lẽ là do lửa trong nhà bếp cháy sáng quá, không bao lâu sau, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi bước vào.
Thẩm Liễu hoảng đến mức không biết giải thích thế nào, nhưng Triệu Xuân Mai cũng không trách cứ cậu, còn xắn tay áo làm việc với cậu, nói sẽ hấp một rổ màn thầu, đúng lúc có thể ăn kèm với cháo của cậu.
Cố Quân Xuyên thấy Thẩm Liễu không trả lời được, còn cắn môi, y bèn gắp một đũa củ cải vào chén Cố Tri Hi: "Nếu ăn thấy ngon thì học thêm với ca phu của muội đi, cũng có thể tự mình làm."
"Dạ, được." Cố Tri Hi vùi đầu húp một hớp lớn, duỗi tay cầm cái màn thầu, thấy Thẩm Liễu chỉ lo ăn cháo, "Sao ca phu không ăn màn thầu thế? Ăn không quen ạ?"
Thẩm Liễu ngẩn ra, cậu đã ăn một chén cháo lớn của Cố gia rồi, sao có thể ăn màn thầu của người ta được, đầu ngón tay gảy thành chén: "Ta, ta no rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!