Trước đây, Cố Quân Xuyên cảm thấy đỗ đạt kỳ thi, có tên trên bảng vàng mới là chuyện may mắn nhất trần đời, nhưng kể từ khi bên cạnh có Thẩm Liễu, y cảm thấy những chuyện tầm thường, nhỏ nhặt chẳng đáng nhắc tới ấy, thật ra cũng có thể khiến y vui vẻ.
Một nam nhân nhạt nhẽo, nhàm chán như y vậy mà cũng nổi sóng vì một hòn đá ném vào mặt hồ, cũng sẽ nảy mầm vì những chú chim báo hiệu mùa xuân.
Y nhìn về phía Thẩm Liễu, bên môi là nụ cười không dễ phát hiện, duỗi tay xoa mái tóc lòa xòa vì chạy vội của tiểu ca nhi: "Đã cho mẹ và Bảo muội xem chưa?"
Thẩm Liễu mím môi lắc đầu: "Chỉ lo đưa huynh xem thôi."
Cố Quân Xuyên thả lại trứng gà vào tay Thẩm Liễu, rồi giơ tay nắm lấy tay cậu, vừa mới dọn chuồng gà, trên tay Thẩm Liễu toàn là đất, cậu nhẹ giọng nói: "Dơ đó."
"Không dơ." Ánh mắt Cố Quân Xuyên dịu dàng, y nắm chặt tay tiểu ca nhi, "Cho mẹ và Bảo muội xem nhé."
"Dạ."
Buổi chiều yên lặng và ấm áp, hai người đi dưới ánh nắng, không ai nói chuyện, chỉ có gió núi thổi qua cánh đồng lớn.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, bên trong lên tiếng, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi đang ngồi trước bàn thêu thùa.
Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu một trước một sau vào cửa, thấy người, tiểu ca nhi xấu hổ muốn buông tay ra, nhưng bàn tay to của nam nhân lại nắm vô cùng chặt, cậu bước lại gần, nhỏ giọng nói: "Mẹ và Bảo muội nhìn đó, buông tay ra đi mà."
Cố Quân Xuyên nghiêng đầu nhìn Thẩm Liễu một cái, đã thành thân lâu như vậy rồi, vẫn rất dễ thẹn thùng, nếu cho em ấy biết đêm qua bị Bảo muội nghe thấy, chắc là sẽ cãi nhau với y mất.
Y bình tĩnh, nghe lời buông lỏng tay ra.
Phòng vốn không lớn, động tác của hai người tuy nhỏ nhưng đều bị nhìn thấy, Triệu Xuân Mai vui vẻ nhìn, bà buông công việc thêu thùa xuống: "Có chuyện gì à?"
Thẩm Liễu đi đến trước mặt bà, đưa trứng gà trong tay qua, ngượng ngùng cười rộ lên: "Hôm nay con nhặt được trong chuồng gà ở sân sau."
"Ôi dào, đẻ trứng rồi."
Gà đẻ trứng cũng không phải chuyện gì lạ lắm, thím Cát ở cách vách còn bán trứng lấy tiền, nhưng Triệu Xuân Mai cũng không thất vọng, bà nhận lấy trứng, nhìn hai đứa nhỏ, cười nói: "Tiểu Liễu giỏi, Bảo muội cũng giỏi, sau này trong nhà không lo không có trứng ăn, chờ gà đẻ nhiều chút, còn có thể đem ra họp chợ bán."
Vừa nghe lời này, đôi mắt Thẩm Liễu sáng lên: "Có thể mang đi bán ạ?"
"Đương nhiên có thể." Đôi mắt Triệu Xuân Mai cong cong, "Cửa hàng lương thực ở đầu phố có thu mua trứng, nhưng giá rẻ, hai quả mới cho một văn tiền, khi giá thị trường tăng cao một chút, hai quả có thể cho một văn rưỡi, nhưng nếu mang ra họp chợ bán, một quả có thể bán một văn."
"Một quả được một văn…"
Thẩm Liễu nghe vậy thì mừng rỡ, trong nhà Cố Quân Xuyên viết chữ, mẹ và Bảo muội thêu chăn, ai cũng kiếm ra tiền, chỉ có mỗi cậu là ăn không ngồi rồi (*).
(*)
Hiện giờ nghe thấy trứng gà có thể bán được nhiều tiền như vậy, cậu rất vui, cậu muốn tích cóp bạc, tiết kiệm thật nhiều, mua… mua một cái xe bò.
Thẩm Liễu ngửa đầu nhìn Cố Quân Xuyên, thấy nam nhân cũng đang nhìn mình, không khỏi đỏ mặt, nhẹ giọng nói: "Tướng công, ta cũng có thể kiếm tiền."
Cố Quân Xuyên duỗi tay nhéo gáy tiểu ca nhi, khóe môi cong lên, gật gật đầu.
Bây giờ y đang viết điếu văn và lời chúc cho người ta, tuy tiền nhuận bút kiếm được không đến mức giàu có, nhưng dẫu sao cũng nhiều hơn so với làm c* li tầm thường, nhưng Thẩm Liễu cũng không tiêu xài hoang phí, cậu đau lòng cho những nỗ lực của y, săn sóc cho những khổ sở của y.
Có thể gặp được một phu lang tốt như vậy là sự may mắn của y, y nghĩ, y phải đối xử với cậu tốt hơn mới được.
Cố Tri Hi nhìn hai người mắt qua mày lại, sắc mặt có hơi đỏ lên, thấy anh của mình sống tốt, trong lòng nàng vui hơn bất kỳ ai.
Chỉ là… vất vả cho ca phu của nàng.Ngày tháng trôi qua nhanh như nước chảy, nhưng cũng yên bình.
Bắt đầu từ hai hôm trước, Trịnh Hổ đã đến nhà viết chữ, thím Cát làm việc chu toàn, chuẩn bị rương đựng sách bằng tre cho nhóc Hổ, bên trong đựng giấy và bút mực.
Khi đưa đứa nhỏ đến cổng lớn nhà Cố gia, cứ dặn đi dặn lại nhóc không được ầm ĩ, không được làm phiền Cố Quân Xuyên viết chữ, không được gây thêm phiền phức cho nhà người ta, buổi trưa về nhà ăn cơm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!