Chương 28: Heo con cũng nuôi nổi

Thẩm Liễu ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt chậm rãi di chuyển từ đôi mắt của Cố Quân Xuyên sang bàn tay to rộng của y, rồi đến…

Sắc mặt tiểu ca nhi đỏ bừng, quay đầu đi không dám nhìn người ta, thanh âm khe khẽ: "Huynh đúng là hư rồi…"

Môi Cố Quân Xuyên mím chặt, trán căng thẳng, hơi thở nặng nề tràn ra từ trong cổ họng, y không nhịn được nữa, bàn tay to thăm dò tiến vào trong chăn, kéo tiểu ca nhi cuộn người thành một cục ra, ôm lên eo.

Thẩm Liễu không dám nhìn người ta, cằm đặt trên bả vai dày rộng của nam nhân, khom lưng như một con tôm.

Bàn tay to xoa nhẹ gáy của tiểu ca nhi, Cố Quân Xuyên ngửa đầu thở dài, ghé vào bên tai cậu, hô hấp như thể chìm trong cơn gió nóng: "Liễu Nhi, tướng công dạy em cưỡi ngựa lớn…"Mặt trời ló rạng ở đằng Đông, nhà bếp sớm đã nhóm lửa, Triệu Xuân Mai dậy sớm, nhớ đến nửa sọt trứng gà Trịnh gia tặng, bà ra đất hái hai mớ rau hẹ, sáng sớm hôm nay sẽ hâm nóng nồi cháo, hấp một lồng màn thầu và xào một dĩa hẹ xào trứng gà, nóng hôi hổi ăn cũng thoải mái.

Sau khi vào thu, sương đêm dày đặc, đất trồng rau ướt đẫm, lúc Triệu Xuân Mai xách sọt vào nhà, trời vẫn còn chưa sáng lắm.

Mấy đứa nhỏ trong nhà đều chưa dậy, Triệu Xuân Mai cũng không thúc giục, tối qua ăn một bữa ngon lành, đi ngủ muộn, trong ngoài cũng không có chuyện gì quan trọng cần làm, dậy trễ cũng không sao.

Mở nắp lu nước ra, Triệu Xuân Mai múc một gáo nước, đang định rửa sạch hẹ thì nghe thấy tiếng bước chân vang lên, bà ngẩng đầu, thấy Cố Tri Hi dụi mắt vào phòng.

Triệu Xuân Mai không ngừng tay, vừa đổ nước vừa chậm rãi nói: "Sao dậy sớm vậy? Hôm nay ăn màn thầu và hẹ xào trứng."

Cố Tri Hi còn chưa vào cửa, đã ngửi thấy hương thơm của ngũ cốc, quả nhiên nhà bếp đã đốt lửa, nồi cháo đang sôi, hơi nước bốc lên, đập cạch cạch vào nắp nồi, bọt nước trắng mịn nổi lên trên mép nồi.

Củi nổ lách tách trong đống lửa, nàng liếc mắt nhìn vào bếp lò, thuận tay ném mấy thanh củi vào, dùng móc lay hai cái, để lửa cháy chậm một chút.

Nàng nhìn về phía Triệu Xuân Mai, nhẹ giọng nói: "Mẹ hấp màn thầu thì phiền phức quá, chỉ có mỗi hai ta ăn thôi, làm cái bánh bột ngô là được."

"Sao chỉ có hai ta ăn?" Tiếng nước nhẹ nhàng vang lên, Triệu Xuân Mai ngâm hẹ trong nước, chậm rãi tẩy sạch bùn phía trên, đầu cũng không nâng lên, "Con hỏi Xuyên Nhi và Tiểu Liễu rồi à?"

Cố Tri Hi mím môi, giữ kín như bưng, nói: "Không cần hỏi, hai người đó chắc chắn không dậy nổi."

"Hả?" Triệu Xuân Mai ngừng tay, ngẩng đầu nhìn sang, "Tại sao?"

Cố Tri Hi không nói nữa, cụp mắt xuống, trên mặt ửng hồng.

Sân Cố gia rộng, phòng ốc cũng nhiều, mẹ ở nhà chính hướng Bắc, nàng và ca, ca phu phân biệt ở phòng phía Đông và phía Tây, không gần nhau.

Đêm hôm qua, nàng là người cuối cùng rửa mặt xong, có thể là do đã ngủ một lúc trên bàn tiệc, sau khi rửa mặt xong thì không còn mệt lắm, lúc từ nhà bếp về phòng vào giờ Tý (23h-1h), nàng nghe thấy tiếng ca phu khóc.

Ca phu của nàng là người rất tốt, đối với ca của nàng thì dốc hết ruột gan (*), sao có thể khiến huynh ấy khóc chứ, ngay cả ca của nàng cũng không được!

(*)

Cố Tri Hi liếc mắt nhìn về phía căn phòng, thấy ngọn đèn mờ nhạt vẫn còn sáng, nghĩ hai người chắc là chưa ngủ, nàng mới bước hai bước về phía đó, đã nghe thấy có gì đó không ổn.

Sắc mặt nàng đỏ bừng, nàng xấu hổ dậm chân, vội chạy xa, trong miệng oán trách ca của nàng: "Ca phu thẹn thùng như vậy, sao không chịu thổi tắt đèn đi chứ!"

Lông mi Cố Tri Hi nhẹ nhàng run lên, ngượng ngùng quay mặt đi: "Mẹ, người đừng hỏi nữa, dù sao thì hai người bọn họ cũng không dậy nổi đâu, ca của con… Ôi con không muốn nhắc đến huynh ấy nữa!"

Triệu Xuân Mai trầm mặc một lúc lâu, cũng hiểu được một ít, bà mím môi: "Vậy lát nữa nói với nhóc Hổ một tiếng, nói nó ngày mai hãy đến viết chữ."

Cố Tri Hi khom lưng bưng bồn gỗ lên, múc gáo nước định rửa mặt: "Đợi lát nữa con đi nói."Sắc trời đã sáng, ánh nắng len qua cửa sổ gỗ, lọt vào chút ánh sáng ấm áp.

Mãi cho đến cuối giờ Tỵ (9h-11h), Thẩm Liễu mới mở mắt ra, trong chăn vô cùng ấm áp, Cố Quân Xuyên thấy cậu tỉnh, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cậu, rồi đôi môi chậm rãi đi xuống, đến đôi mắt sưng húp.

Tuy rằng đã uống rượu, nhưng không có say, cậu vẫn nhớ rõ rành mạch những chuyện hôm qua, sắc mặt Thẩm Liễu đỏ lên, vội kéo chăn che mặt.

Cố Quân Xuyên thấp giọng cười rộ lên: "Có đói bụng không em? Dậy ăn cơm nhé?"

"Không muốn để ý tới huynh." Hôm qua khóc nhiều, giọng nói có hơi khàn, "Huynh đúng là đồ xấu xa, xấu xa!"

Cố Quân Xuyên buồn cười, tiểu ca nhi không giỏi cãi nhau, trước kia giận dỗi y thì cũng chỉ hung dữ mắng y là đồ xấu xa, bây giờ tức giận lắm rồi, cũng chỉ là xấu xa, hai lần "xấu xa".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!