Tục ngữ đều nói bà con xa không bằng láng giềng gần, hai nhà Cố và Trịnh đúng là như thế, chăm sóc lẫn nhau, quan hệ hòa hợp (*), giúp đỡ nhau suốt nhiều năm qua.
(*)
Vốn Cố gia không sống ở con hẻm này, sau khi ông và cha qua đời, Triệu Xuân Mai không có cách nào nuôi nấng hai đứa nhỏ, nên đã đem bán dinh thự nhỏ lấy tiền, rồi định cư ở con hẻm nhỏ này.
Khi đó, Triệu Xuân Mai còn trẻ tuổi đã góa bụa, nhà mẹ đẻ không chịu thu lưu, bà đã suy sụp không thể gượng dậy nổi, suốt ngày sống trong trạng thái mơ màng, thường xuyên ngồi hàng giờ liền dưới ánh mặt trời, không hề nhúc nhích.
Cố Quân Xuyên còn nhỏ, Cố Tri Hi còn chưa cao bằng bệ bếp, hai đứa nhóc choai choai từ cuộc sống giàu có rơi vào cảnh khốn cùng (*), ngay cả cách nhóm lửa trong nhà bếp cũng không biết, thường xuyên bữa đói bữa no.
(*)
Biết trong lòng mẹ đau khổ, Cố Quân Xuyên không dám làm phiền, có đôi khi đói quá sẽ dẫn theo em gái nhỏ đứng ngoài cổng lớn nhà khác, nhìn vào trong sân với đôi mắt trông mong.
Cố Quân Xuyên vẫn nhớ rõ, là thím Cát dẫn hai người vào trong.
Khi đó Hổ Tử còn chưa sinh ra, trong nhà chỉ có cô con gái lớn, thấy y và Cố Tri Hi thì vội chạy vào nhà bếp lấy hai cái chén sứ trắng, múc đầy cháo bắp, sợ ăn ngán còn lấy một cái chén nhỏ đựng dưa muối, nhét vào trong tay y.
Đã rất nhiều ngày Triệu Xuân Mai chưa từng ra ngoài, trông tiều tụy, chẳng có chút sức sống nào. Là thím Cát bước vào, vội vã dọn dẹp sân, nấu một bữa cơm nhà không quá phong phú nhưng lại no bụng, rồi nói với bà: "Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, cũng phải bước tiếp, ăn no rồi mới có sức làm việc."
Sau đó hai người quen thân, thím Cát thường xuyên dẫn Trịnh Dung đến tìm Triệu Xuân Mai, hai chị em cùng nhau ở trong phòng thêu thùa, xay ớt ở đầu ngõ, mua mầm cây ở buổi họp chợ sớm… Cứ thế dần dần kéo Triệu Xuân Mai đã mất hết hi vọng ra khỏi vũng bùn.
Sau này Trịnh Dung thành thân gả chồng, Cố Quân Xuyên còn làm "đệ đệ nhà mẹ đẻ" cho nàng, chặn cửa cùng với Trịnh Hổ (*).
(*)
Hơn nửa năm trước, vào ngày giỗ của cha Cố, Cố Quân Xuyên đã ngã từ giữa sườn núi xuống trong cơn mưa to như trút nước, lăn thẳng một đường xuống ao bùn, Cố Tri Hi lập tức sợ đến mức sắc mặt tái mét, cả người cứng đờ, sức lực của Triệu Xuân Mai lại nhỏ, bà không thể nâng người dậy nổi, bèn chạy như điên về nhà.
Là thím Cát tìm đến nơi Trịnh Tùng Thạch làm công, hán tử không nói hai lời đã xin nghỉ nửa ngày, còn tìm người khiêng cán tre, đội cơn mưa to lên núi nâng y về.
Non nửa tháng sau khi vừa mới biết chân bản thân bị tàn phế, e là không thể đứng dậy được nữa, Cố Quân Xuyên cảm thấy không muốn sống nữa, suốt ngày ngồi trên giường không nói một lời.
Khi đó, Trịnh Tùng Thạch tan làm sẽ đến nhìn y một cái. Một hán tử trầm mặc ít nói, thường ngày cũng không thân thiết lắm, lúc này càng không thể nói với y nửa câu, ông ấy cũng chỉ im lặng, ngồi trên ghế dựa không lên tiếng, cứ vậy ngồi hơn một canh giờ.
Cố Quân Xuyên biết, chú Trịnh sợ y nghĩ quẩn trong lòng, ông ấy cũng không phải người biết an ủi, bèn ở bên cạnh lâu hơn, tựa như chỉ cần ở ngay dưới mí mắt là có thể khiến ông ấy yên tâm.
Sau đó nữa, tinh thần của Cố Quân Xuyên đã tốt hơn một chút, Trịnh Tùng Thạch trông rất vui, ông ấy xách theo lưỡi hái lên núi đốn gỗ, dùng giũa mài gần hai tháng, làm một cây gậy chống, sau khi mài nhẵn đến bóng loáng còn bôi sáp, rồi mới đem gậy sang.
Hệt như những người trầm mặc ít nói khác, Trịnh Tùng Thạch chỉ nhẹ nhàng đặt gậy chống lên mép giường của Cố Quân Xuyên, rồi mở cửa đi ra ngoài.
Lúc ấy y vẫn còn suy nghĩ lung tung, không để ý đến tình nghĩa, hiện giờ dưới ánh nến le lói, Cố Quân Xuyên giơ chén lên, trịnh trọng nói: "Chú Trịnh, cảm ơn người."
Trịnh Tùng Thạch chỉ xua tay: "Hai chúng ta không nói mấy cái này."
Cố Quân Xuyên cảm thấy an ủi, y có rất nhiều lời muốn nói, cuối cùng đều hòa vào trong chén rượu này, uống một hơi cạn sạch.
Trịnh Tùng Thạch cười vỗ vai y, rồi cũng uống hết sạch.
Gia yến hôm nay, người hai nhà ngồi cùng nhau, không hề kiêng kị nói hết những lời từ tận đáy lòng, chậm rãi ôn lại chuyện cũ năm xưa trong hương rượu nồng, vừa thân thiết, vừa thoải mái.
Trên bàn này, chỉ có nhóc Hổ không có nhiều suy nghĩ như vậy, nhóc đã khóc suốt cả một ngày, tốn rất nhiều sức lực, bây giờ đói vô cùng, chỉ lo vùi đầu lùa cơm, mãi đến khi cha kêu nhóc, nhóc mới ngừng đũa, duỗi tay lau đi váng dầu vương đầy trên miệng, miễn cưỡng bước qua.
Trịnh Tùng Thạch là người thô lỗ, chưa từng đọc sách, dẫu vậy cũng biết đọc sách biết chữ là rất có bản lĩnh, ông bảo Trịnh Hổ đứng ngay ngắn, dặn dò nói: "Cố gắng học hành, đừng gây thêm phiền phức cho Xuyên ca của con."
Hôm nay thoải mái, Cố Quân Xuyên cũng nói chuyện cởi mở, y nói: "Nhóc Hổ thông minh, có thiên phú, là mầm non đọc sách tốt. Học hành chăm chỉ sẽ tiến xa hơn con."
Y nhìn Trịnh Hổ, trong mắt có sự mong đợi.
Trịnh Tùng Thạch không phải người hay nói, nhưng đáy mắt có sự sáng suốt, ông ấy rót thêm một chén rượu, cầm lên chạm vào chén của Cố Quân Xuyên, rồi ngửa đầu uống hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!