Chương 26: Cá mú hấp

Quyết định này đối với Trịnh Hổ mà nói, quả thật là một chuyện vô cùng lớn, muốn học viết chữ với Cố Quân Xuyên, vậy nghĩa là không thể theo Mãn Tử ca lên núi chơi nữa, hái hạt dẻ, đào củ mài, trộm tổ chim gì đó… đều không thể làm nữa.

Nhưng dẫu thế nào nhóc cũng biết đọc sách viết chữ là chuyện chính đáng, nhóc cũng chỉ học cùng Xuyên ca non nửa canh giờ, sẽ hiểu được rất nhiều lý lẽ trước kia không biết, thế nên khi ở sau núi, mặc dù cả đám người đều chê cười trên mông nhóc cũng bị bệnh chốc, nhóc cũng không cảm thấy bản thân làm sai, trước đây chưa bao giờ có chuyện này.

Cố Quân Xuyên nhìn ra được, nội tâm Trịnh Hổ đang điên cuồng giãy giụa, đôi môi đã cắn chặt muốn chết rồi, lông mày nhỏ hết nhíu lại rồi giãn ra, cực kỳ tất bật.

Nhưng y không thúc giục, y phải để cho nhóc con này tự mình nghĩ kỹ, bởi vì dù cho có học hành hăng say đến đâu (*), khắc khổ đọc sách đến nhường nào, cũng không chắc chắn sau này sẽ có tiền đồ như gấm, nếu tương lai ngày sau ảm đạm, y sợ nhóc sẽ hối hận, chi bằng để nhóc tự đưa ra lựa chọn ở ngã rẽ.

(*)

Trịnh Hổ suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc nâng mí mắt lên, ánh mắt nhóc sáng quắc, trịnh trọng nói: "Xuyên ca, đệ muốn học."

Cố Quân Xuyên nhìn nhóc: "Trịnh Hổ, đọc sách viết chữ rất khô khan, yêu cầu của ta cũng rất nghiêm khắc, dù đã bước ra khỏi thư phòng, đệ cũng phải về nhà tiếp tục chăm chỉ học tập, đệ đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Trịnh Hổ hít một hơi thật sâu, gật đầu thật mạnh: "Xuyên ca, đệ nghĩ kỹ rồi."

Bắt thỏ hoang, trộm trứng chim trong núi đương nhiên rất vui, nhưng có những lý lẽ không tồn tại trong núi, mẹ cũng không dạy được, chỉ có trong thư phòng của Xuyên ca, giữa những chồng sách vở dày cộp, nhóc mới có thể biết được.

Trong mắt Cố Quân Xuyên có ý cười, y chậm rãi nói: "Được."

Trong một thoáng thím Cát không phản ứng kịp, bà hết nhìn Cố Quân Xuyên rồi nhìn Trịnh Hổ, nét mờ mịt trên mặt dần dần biến thành niềm vui, bà đứng lên, vẫn có chút lo lắng: "Xuyên Tử, thím biết thường ngày con bận rộn, con dạy nó… có tốn thời gian của con không?"

"Không tốn lắm đâu, dù sao con cũng phải viết chữ."

"Vậy là tốt rồi." Thím Cát xoa mép quần, "Thằng nhóc này rắn rỏi, nếu không nghe lời, làm con không vui, con cứ việc đánh nó, nếu con ngại tay đau, vậy thì nói cho ta, ta đánh nó."

Cố Quân Xuyên giãn mày, cười nhạt nói: "Hổ Tử ở chỗ con rất nghe lời."

Nghe vậy, thím Cát cũng cười rộ lên: "Nghe lời là được, nghe lời là được."

Cảm xúc trong lòng bà ngổn ngang trăm mối, bà là một người thô lỗ, ông nhà cũng không biết chữ, thật sự không thể dạy bao nhiêu cho con mình.

Bà tận tâm tận lực nuôi lớn hai đứa nhỏ, để bọn nó ăn no mặc ấm, làm người ngay thẳng, nhưng bà cũng chỉ có thể làm đến thế thôi.

Mà nay Cố Quân Xuyên đồng ý dạy Trịnh Hổ tập viết, trong lòng bà cảm kích đến mức không biết nên làm thế nào cho phải.

Bà cũng không có thứ gì tốt để cảm tạ, mắt thấy trời đã muộn, thành tâm thật lòng nói: "Xuyên Tử, Liễu ca nhi, lát nữa tới nhà ăn cơm đi, gọi cả Xuân Mai tỷ và Bảo muội nữa, thêm phần náo nhiệt."

Thẩm Liễu nhìn sang Cố Quân Xuyên, thấy nam nhân gật đầu, cậu cũng đáp lại: "Dạ."

"Vậy ta về làm trước, chờ cơm nấu xong rồi, ta bảo Hổ Tử gọi các con."

Thím Cát gọi Trịnh Hổ cùng đi ra ngoài, như thể sợ người ta không tới, bà quay đầu lại dặn dò: "Quyết định rồi đấy nhé, tới nhà dùng cơm."

Cố Quân Xuyên đứng lên tiễn người đi, cười gật đầu: "Quyết định rồi ạ, sẽ đến mà."

Hệt như lúc trước Cố Tri Hi nói, làm gì có học sinh nào không sợ tiên sinh, Trịnh Hổ không dám ăn cơm với Cố Quân Xuyên cho lắm, nhưng người ta tới thật thì nhóc vẫn vui, nhóc bước đến cửa, từ biệt: "Xuyên ca, Tiểu Liễu ca, đệ về trước."

Cố Quân Xuyên gật gật đầu, Thẩm Liễu nhìn hai người, mím môi cười rộ lên: "Lát nữa gặp."

Cửa thư phòng nhẹ nhàng đẩy ra, mặt trời đã ngả về tây, bên ngoài nổi gió to, trời trở lạnh.

Trên mặt thím Cát cứ cười mãi, trước khi đi, bà còn đến phòng Triệu Xuân Mai thông báo một tiếng, rồi mới dắt Trịnh Hổ về.

Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi tiễn người đi, sau đó cùng nhau đến thư phòng.

Cửa đóng kín, Cố Tri Hi gập ngón tay lại, gõ gõ: "Ca, muội và mẹ vào nhé."

Bên trong có tiếng đáp lại, cửa nhẹ nhàng mở ra, Cố Tri Hi nhìn hai người đang nói chuyện, nói: "Hai người bàn bạc rồi hả? Muội thấy thím vui lắm á."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!