Chương 24: Tâm tư cũng tàn nhẫn quá

Cố Tri Hi bực tức thở ra một hơi, đầu ngón tay siết chặt đến mức kêu răng rắc, một lúc lâu sau mới bình tĩnh trở lại, nàng chậm rãi nói: "Khâu bà bà, nếu ngài thật lòng muốn cho nhóc Thành đọc sách tập viết, sao không dẫn đến trường tư thục đi? Mấy đứa nhỏ đọc sách cùng nhau, thi đua với nhau, có thể có triển vọng hơn so với ở nhà con."

Bà Khâu vừa nghe xong thì rất không vui, chưa nói đến nhóc Thành có khả năng học hành ra sao, vào trường tư thục thì phải đóng ba xâu tiền, còn phải đóng học phí, mua giấy và bút mực… Cộng lại thì chính là một khoản chi phí khổng lồ.

Tính đi tính lại thì vẫn là đến Cố gia lợi hơn, đều là hàng xóm láng giềng, buổi sáng đưa đứa nhỏ qua, đến trưa còn có thể tiết kiệm một bữa cơm, Khâu Thành là một thằng nhóc choai choai, ăn không bao nhiêu, nếu Cố gia thật sự không vui, vậy bà ta đưa chút trái cây, rau xanh coi như trang trải tiền cơm là được.

Bà ta đã lên kế hoạch rất tốt, nhưng không ngờ lại bị Cố Tri Hi bác bỏ chỉ trong hai ba câu.

"Ôi trời, đây là đang khinh thường chúng ta không đến trường tư thục nổi à." Bà Khâu xụ mặt, lạnh lùng nói, "Ta đây cũng là có lòng tốt, nghĩ Xuyên Tử nhà ngươi ở nhà chẳng bận bịu gì, dù sao cũng phải viết chữ, vậy tiện thể dạy nhóc Thành nhà chúng ta luôn, ai mà biết Xuyên Tử còn chưa lên tiếng, tiểu nha đầu này lại không vui trước."

Cố Tri Hi hừ lạnh một tiếng, nghĩ thầm bà Khâu này đúng là chiếm lợi lộc bao nhiêu cũng không đủ, nếu là chuyện khác thì nàng còn có thể thương lượng, nhưng đừng có nghĩ đến chuyện nhắm vào anh trai nàng!

Nếu không phải sợ thật sự làm ầm lên sẽ khiến mẹ và anh trai khó xử, hiện tại nàng đã đuổi người đi, rồi đóng chặt cửa lớn.

Hai bên đều không thể nói chuyện tiếp, cảnh tượng có hơi căng thẳng, Khâu Thành đứng ở một bên nhăn khuôn mặt nhỏ lại, trốn thẳng ra sau lưng bà Khâu, nhỏ giọng gọi: "Bà nội, con muốn về nhà."

Hôm nay không có nắng, gió từ trong núi thổi ra lạnh vô cùng, tay nhỏ cầm thịt heo của nhóc Thành đã lạnh đến mức ửng hồng, ngay cả thịt trong tay cũng bị gió thổi cho cứng ngắc.

Triệu Xuân Mai không đành lòng, nói: "Nói gì vậy chứ, Bảo muội cũng chỉ là suy xét cho nhóc Thành nhà ngài thôi, không muốn làm chậm trễ việc học của nó, ngài đừng nghĩ nhiều."

Bà Khâu hừ một tiếng: "Ngươi là mẹ của Xuyên Tử, chuyện này hẳn là ngươi làm chủ được!"

"Hả… Lão tỷ tỷ, ngài coi trọng ta rồi, chúng ta đã quen biết nhau lâu như vậy, ai không biết chuyện của Xuyên Nhi nhà ta chỉ có chính nó mới có thể quyết định."

Bà Khâu còn muốn nói gì đó, đã bị Triệu Xuân Mai cắt ngang: "Ta cũng không lừa ngài, tuy Xuyên Nhi không ra ngoài, nhưng quả thật cũng không rảnh rỗi gì, thật sự không có thời gian dạy bảo ai, nếu ngài không tin, vậy tự mình đi hỏi nó là biết."

Một lúc lâu sau, bà Khâu vẫn không nhúc nhích, bà ta vốn muốn mượn mặt mũi của Triệu Xuân Mai để nhét nhóc Thành vào, nhưng Triệu Xuân Mai lại không nhận, nếu thật sự muốn bà ta trực tiếp nói chuyện với Cố Quân Xuyên, bà ta cũng biết bản thân đuối lý.

Lúc này, Khâu Thành ôm đùi bà ta lại nhỏ giọng gọi: "Bà nội… con muốn về nhà."

Bà Khâu giận sôi máu, nắm cánh tay đứa nhỏ kéo ra phía trước, mắng thẳng: "Nhu nhược, hèn nhát y như mẹ của ngươi vậy! Nhìn thôi là thấy bực rồi!"

"Òa!" một tiếng, Khâu Thành gân cổ khóc lớn, nước mắt lăn dài xuống, để lại hai hàng nước mắt dơ bẩn.

Động tĩnh quá lớn, tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa ở hai bên đều mở ra.

Thím Cát đi đến cổng lớn, thấy bà Khâu và Khâu Thành đang gào khóc, vẻ mặt nghi hoặc: "Ôi trời, chuyện gì thế? Sao lại khóc thành thế này?"

Cùng lúc đó, Cố Quân Xuyên cũng chậm rãi bước ra từ thư phòng, y nhìn cả viện ồn ào, rồi nhìn về phía Thẩm Liễu trước tiên.

Tiểu ca nhi bất lực nuốt nước bọt, vội chạy qua.

Người đều đông đủ cả rồi, thật ra lại có thể nói chuyện rõ ràng.

Gió lạnh, nhưng chẳng một ai nhắc đến chuyện vào trong phòng ngồi, tất cả đều đứng ở trong viện, chia thành hai nhóm.

Thím Cát nghe xong, gấp đến mức vỗ tay: "Chuyện gì vậy chứ! Lại là nhóc Hổ nói bậy bạ ở bên ngoài rồi, chờ ta quay về sẽ đánh nó!"

Bà ấy nhìn về phía bà Khâu: "Ôi dào lão tỷ tỷ, hai ngày trước mấy người chúng ta làm đậu hủ, nhà ta không có ai, nên Xuyên Tử giúp trông một lát, người ta bận rộn vô cùng, làm gì có thời gian dạy bảo nhóc Hổ chứ!"

Nói nhiều như vậy, bà Khâu sớm đã biết là hiểu lầm, nhưng bà ta đã quen với chuyện không nói lý lẽ, dù biết đuối lý cũng sẽ ngoan cố, bà ta tức giận hừ hừ hai tiếng: "Nói đến nước này rồi, ta còn có thể nói gì nữa, chẳng qua là không muốn giúp thôi, đều là hàng xóm láng giềng, ai mà ngờ tâm tư lại tàn nhẫn như vậy, còn là người đọc sách nữa chứ!"

Vừa dứt lời, lửa giận trong lòng Cố Tri Hi trực tiếp nổ tung, nàng nhăn chặt mày, mắng lại: "Bà lão như bà đúng là vô lý! Mắc gì phải giúp? Hai nhà chúng ta không thân cũng chả quen, sao bà lại không biết xấu hổ mà dám dắt đứa nhỏ đến nhà ta chứ! Nói cho dễ nghe thì là muốn học viết chữ, nói khó nghe còn tưởng là muốn đến chiếm lợi lộc đó!"

Mặt mũi bà Khâu trắng bệch: "Ngươi, sao ngươi dám nói vậy!"

"Bà rảnh quan tâm ta nói chuyện thế nào, sao không lo cho chuyện của mình trước đi! Toàn bộ thị trấn đều biết cơ thể ca của ta không tốt, cần được chăm sóc, bà lại không biết xấu hổ đi làm phiền huynh ấy!"

Bà Khâu bị mắng không nói nên lời, tức giận đến mức trợn tròn mắt, mắt trắng dã, tư thế trông như tức giận đến mức muốn đánh người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!