Chương 23: Em không thích sao

Thẩm Liễu nhìn quần áo mới, vui mừng đến mức không kìm nén được, thật sự yêu thích không nỡ buông tay, cậu giơ lên trước ngực, khoa tay múa chân: "Đẹp quá đi."

Ánh nến nhấp nháy, chiếu lên gương mặt tươi cười thẹn thùng của tiểu ca nhi. Trong lòng Cố Quân Xuyên nóng hầm hập, y mím môi, quay người cầm một cái bao giấy dầu từ trong giường ra, nhẹ nhàng đặt trên chăn.

Thẩm Liễu nhìn sang, nhẹ giọng hỏi: "Cái này… cho ta à?"

Thấy nam nhân gật đầu, cậu cầm lấy bao giấu dầu, từ từ mở ra, bên trong là một đôi giày bằng vải bông.

Đầu ngón tay Thẩm Liễu có hơi run, cậu cẩn thận sờ lên mặt giày, vải dệt chắc chắn và phẳng phiu, được làm từ chất liệu khá tốt, đuôi mắt cậu hồng lên: "Mắc lắm phải không?"

"Không mắc." Cố Quân Xuyên nhìn cậu, "Vào thu rồi, đôi trên chân em cũng mỏng."

Thẩm Liễu có hơi nghẹn ngào, mấy ngày trước, Cố Quân Xuyên đã đưa hết tiền cho cậu, trong tay chỉ chừa chút tiền phòng thân, y không mua gì cho mình, mà lại mua giày cho cậu.

Giày của mẹ đều là tự mình làm, còn cậu thì mang một đôi đẹp như vậy.

Cố Quân Xuyên thấy cậu cứ cúi đầu mãi, trong lòng có hơi không yên, y nghiêng đầu nhẹ giọng hỏi: "Không thích sao?"

Một lúc lâu sau, Thẩm Liễu mới chậm rãi ngẩng mặt lên, nhưng đôi mắt vẫn cụp xuống không nhìn ai.

Trong lòng Cố Quân Xuyên hoảng loạn, y đến gần, phát hiện đáy mắt tiểu ca nhi đỏ hoe, trông như sắp khóc, cổ họng y thắt lại: "Sao vậy em?"

Thẩm Liễu ngồi đưa lưng về phía y ở mép giường, nghẹn ngào nói: "Cho huynh tiền phòng thân là để huynh tự xài cho mình. Huynh mua đồ cho ta làm gì, đôi trên chân ta vẫn còn mang được mà."

Cố Quân Xuyên hiểu ra tiểu ca nhi đang đau lòng cho y, y dịch về phía Thẩm Liễu: "Ta ăn ở nhà, thường ngày cũng không xã giao, không có chỗ tiêu tiền, hơn nữa, mua đồ cho phu lang chẳng phải là chuyện đương nhiên (*) sao?"

(*)

Thấy Thẩm Liễu vẫn không nói lời nào, Cố Quân Xuyên kéo tay cậu qua, nắm trong lòng bàn tay xoa xoa, thanh âm cũng chậm lại một chút: "Vậy… là thích hay không thích?"

Thẩm Liễu hít hít mũi, nhỏ giọng nói: "Thích ạ."

Cố Quân Xuyên nhéo nhẹ vào cái gáy mảnh khảnh của tiểu ca nhi: "Trên mặt đất lạnh, lên giường đi em."

Hôm nay xây chuồng gà quả thực rất mệt mỏi, eo đau, lưng đau, dù trong lòng hai người nổi lửa, thì cũng chỉ để nguyên quần áo ôm nhau ngủ.

Thổi tắt đèn, trong phòng tối đen như mực, tấm lưng gầy gò của Thẩm Liễu áp sát lồng ngực của Cố Quân Xuyên, cánh tay rắn chắc của nam nhân ôm chặt lấy cậu, bàn tay đặt trong tầm tay cậu.

Bàn tay ấy rất xinh đẹp, vừa thon vừa dài, khớp xương rõ ràng, nắm chặt thì rất ấm, Thẩm Liễu không nhịn được bao bọc bàn tay to ấy giữa hai tay mình.

Từ nhỏ cậu đã khó khăn, gặp qua rất nhiều hán tử với muôn hình muôn vẻ, có kẻ bề ngoài vô dụng, chẳng có bản lĩnh gì, về nhà sẽ đánh chửi vợ; cũng có kẻ ham ăn biếng làm, chẳng thèm làm gì hết, cứ sống lay lắt qua ngày… Nhưng chẳng ai giống như Cố Quân Xuyên.

Cậu nhớ đến những lời Bảo muội nói khi xây chuồng gà, nhớ đến y kéo cái chân tàn tật đến lòng sông nhặt đất sét, tiết kiệm từng đồng mua giày vải cho cậu…

Thẩm Liễu rũ mắt cười rộ lên, ở cùng với hán tử, cậu cảm thấy trong lòng ấm áp, ngày tháng sau này chắc chắn sẽ có hi vọng.

Cậu xoay người dụi vào lòng Cố Quân Xuyên, nhẹ giọng nói: "Tướng công, huynh tốt thật."

Nam nhân hơi giật mình, hơi thở có hơi rối loạn, y siết chặt vòng tay, ôm chặt tiểu ca nhi hơn một chút, cúi đầu hôn lên trán cậu: "Ngủ đi em."

Ba bức tường của chuồng gà xây mất một ngày một đêm rốt cuộc cũng xong, sợ đất sét không khô hẳn nên đã phơi thêm non nửa ngày nữa, lúc này mới lợp mái.

Triệu Xuân Mai dùng cỏ khô đan mấy tấm chiếu cỏ hình tròn, đặt trên cọc tre của chuồng gà, nếu thực sự có gà đẻ trứng, thì cũng có chỗ thích hợp.

Buổi chiều trời đẹp, tuy rằng gió mát, nhưng có ánh mặt trời nên cũng không cảm thấy lạnh lắm.

Thẩm Liễu mở hàng rào tre, Cố Tri Hi đi theo dỗ hai tiếng, mười mấy con gà con dẩu cái đít đầy lông chui vào trong chuồng gà, thì thầm phát ra tiếng cục tác vô cùng đáng yêu.

Hôm nay Thẩm Liễu mặc quần áo mới, vốn còn phải xây chuồng gà, cậu sợ làm dơ nên không định mặc, nhưng Cố Quân Xuyên nói còn hai tầng để y làm, bảo cậu mang cả giày vải mới vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!