Mùa thu ở phương Bắc từ trước đến nay thường có nắng, bầu trời xanh thẳm, vạn dặm không mây.
Buổi trưa nắng gắt, vừa mới ăn cơm xong, mệt mỏi vô cùng, Cố Quân Xuyên xoa bóp rất thoải mái, tiểu ca nhi nghiêng đầu ngủ thiếp đi.
Nam nhân nhìn đôi mắt nhắm chặt của cậu, y đứng dậy từ ghế dựa, khom lưng bước qua, dùng hai đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên mặt tiểu ca nhi: "Lên giường ngủ đi em."
Trong lúc mơ màng, Thẩm Liễu lẩm bẩm thành tiếng: "Không muốn động đậy đâu."
Cố Quân Xuyên thở dài, chân cẳng y không tiện, ôm người ta không nổi, chỉ đành dịu giọng nói: "c** q**n áo ngoài ra ngủ cho thoải mái, chờ khi em dậy rồi, ta dẫn em đi xây chuồng gà."
Đầu óc Thẩm Liễu đã chẳng còn tỉnh táo lắm, chỉ nghe thấy xây chuồng gà thì vẫn cố gắng mở to mắt, nhìn gương mặt mang theo ý cười của người ta, lúc này mới mơ mơ màng màng bò lên giường.
Cố Quân Xuyên giũ chăn ra đắp cho Thẩm Liễu, rồi vuốt phẳng và gấp gọn quần áo cậu cởi ra, đặt ở nơi tiện tay, sau đó đứng dậy ra ngoài.
Trong sân ấm áp, Triệu Xuân Mai dựng lên một cái bàn vuông nhỏ, đang ngồi sửa xiêm y, vừa khâu xong thì thấy Cố Quân Xuyên bước ra, thuận miệng hỏi: "Tiểu Liễu đâu rồi?"
"Hôm nay dậy sớm, để em ấy ngủ một lát ạ." Nhớ đến ban nãy Thẩm Liễu buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, vậy mà còn muốn ngồi dậy, Cố Quân Xuyên bất đắc dĩ lắc đầu.
Triệu Xuân Mai cười rộ lên: "Da mặt đứa nhỏ này mỏng, sợ người khác phát hiện."
Cố Quân Xuyên chỉ cười không nói, đi đến cạnh bàn nhỏ: "Sửa quần áo cho Tiểu Liễu Nhi ạ?"
Triệu Xuân Mai trải ra bàn: "Mấy ngày nay trời hạ nhiệt độ, sửa nhanh một chút để mặc sớm, chứ suốt ngày có mỗi một bộ áo ngắn thì làm sao mà được."
Bà rất khéo tay, đêm hôm qua làm thêm một lát, hiện tại đã sửa gần xong, chỉ còn cần vá hai khuỷu tay của ống tay áo.
Bộ quần áo này lớn, chỗ khuỷu tay bị rách mặc lên người Thẩm Liễu trông như rách toạc cả cánh tay, bà dùng hai miếng vải dệt cùng màu vá lại, nhưng vẫn có thể nhìn ra. Triệu Xuân Mai dứt khoát dùng chỉ nhỏ vá lại trước rồi thêu hoa, tuy rằng mỏi mắt, nhưng dù sao cũng đẹp.
Cố Quân Xuyên nhìn quần áo: "Đây là thêu hồi văn ạ?"
"Vậy mà con cũng nhìn ra được." Triệu Xuân Mai không ngẩng đầu lên, "Vốn định thêu con hổ nhỏ, nhưng sau này nghĩ lại thấy kiểu này trông thanh lịch hơn, mặc ra ngoài cũng đẹp."
"Đẹp thật." Cố Quân Xuyên nhìn bộ quần áo, tưởng tượng mặc trên người Thẩm Liễu sẽ có dáng vẻ gì, ánh mắt y nhu hòa, "Mẹ, lát nữa Tiểu Liễu dậy thì bảo em ấy trực tiếp ra sân sau, con và Bảo muội sẽ trộn đất sét trước."
"Cần mẹ phụ không?"
"Không cần đâu ạ, mọi thứ đã chuẩn bị xong hết rồi."
"Vậy mẹ chỉ làm quần áo cho Tiểu Liễu thôi." Bà kéo căng sợi chỉ, "Hôm nay đẹp trời, lát nữa mẹ lấy quần áo của con và Bảo muội ra phơi, hai ngày nữa cũng nên thay rồi."
"Dạ."
Cố Tri Hi đang bận việc ở sân sau, nàng tràn đầy năng lượng, hiếm khi ngủ trưa.
Gà trong nhà đã nuôi được mấy ngày, choai choai, đã mọc ra cánh ngắn nhỏ và lông đuôi ngắn. Buổi chiều phải xây chuồng gà, Cố Tri Hi sợ chúng quấy rối, khom lưng dang tay dụ chúng, bầy gà ríu rít vỗ cánh chạy vào phòng chứa củi, nàng đuổi theo, sau khi đếm đủ số lượng thì cài then cửa lại.
Trong nhà nuôi mười hai con gà, chuồng gà ít nhất cũng phải ba đến năm thước vuông, cũng may sân sau Cố gia rộng rãi, nuôi thêm mười mấy con nữa vẫn đủ chỗ.
Thấy Cố Quân Xuyên đến, Cố Tri Hi vội hỏi y: "Ca, ca phu của muội đâu rồi?"
Cố Quân Xuyên nhìn nàng một cái: "Ngủ rồi."
"Huynh lại tự ý quyết định, đến lúc đó ca phu biết thì sẽ không vui đâu."
"Chuẩn bị đồ trước đi, chờ em ấy dậy rồi làm."
Cố Tri Hi hiểu rõ nhếch miệng cười, bắt đầu dọn dẹp cùng Cố Quân Xuyên.
Trấn Bạch Vân dựa núi đón gió, đặc biệt là khi vào đông, sau Đại tuyết (*), trời lạnh đến thấu xương, gỗ và tre xây chuồng gà đông lạnh thì trở nên giòn, dễ gãy, vì vậy mỗi nhà đều dùng hòn đá để xây
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!