Chương 2: Bán mình chôn cha

Trong phút chốc, trong lòng Cố Quân Xuyên ngổn ngang trăm mối, tức giận, bối rối, buồn bã… Tất cả đều dồn về cổ họng, khiến y hít thở khó khăn, cảm giác sỉ nhục rất lớn giống như cơn ác mộng khó quên trong đêm dài, tựa như muốn gặm nhấm y sạch sẽ.

Thế nhưng, y đã từng chủ động từ hôn hai lần.

Lần đầu tiên là sau khi y đỗ hạng nhất, mẫu thân nói với y —— "Con đã có tên trên bảng rồi, cũng coi như có thể diện đi cầu hôn."

Mà khi đó, là lần đầu y biết được bản thân có hôn ước.

Cố Quân Xuyên không muốn bám vào nhà quyền quý, càng không dám kéo ánh trăng cao ngạo xuống gia đình sống khó khăn, y chủ động đi từ hôn.

Cha Tô gặp y, nói y còn trẻ đầy hứa hẹn, tương lai tươi sáng, đã là ước định của trưởng bối, con cháu đương nhiên giữ lời.

Lần thứ hai là khi y ngã què chân, số tiền tiết kiệm nghèo nàn của Cố gia và tiền trợ cấp ít ỏi mỗi tháng từ quan phủ đều được dùng để chi trả chi phí y dược của y suốt mấy ngày liền.

Mà y, rốt cuộc con đường làm quan đã vô vọng, gì mà tiền đồ như gấm, một bước lên trời, tất cả đều hóa thành một giấc mộng Hoàng Lương (*).

(*) ý nói vinh hoa phú quý ở đời chỉ như một giấc mộng, chi tiết ở cuối chương

Một công tử như Tô Thanh Lam không nên chịu ấm ức như vậy.

Nhưng lần này, cha Tô vẫn không đồng ý, ông ta nói nhà họ Tô trọng lời hứa, Tô Thanh Lam trọng tình cảm.

Thế nên, vì mối hôn sự này, Cố gia dốc hết sức lực kiếm tiền.

Tiền mừng đủ ba mươi lượng, cùng một chiếc vòng tay gia truyền bằng bạch ngọc, một cặp hộp gỗ trầm hương khắc hoa, văn phòng tứ bảo (*) từ Quân Phẩm Hiên, rượu Trạng Nguyên Hồng ủ trong hầm hai mươi năm, vải vóc tơ lụa…

(*) bút, giấy, nghiên, mực

Y lê cái chân què đáng xấu hổ của mình, không để tâm mọi người cười nhạo, tự mình đến cửa.

Sợ người Tô gia cảm thấy bị thờ ơ, tuy hỉ yến được tổ chức trong sân nhà mình, nhưng lại thuê một đầu bếp từ tửu lầu với giá khoảng hơn một lượng bạc.

Nhưng kết quả thì sao? Trộm long tráo phượng, ly miêu hoán Thái tử à?

Cố Quân Xuyên nhẹ nhàng buông bàn tay trên vành tai Thẩm Liễu xuống, cúi đầu, không nhịn được mà thở dài một hơi: "Ngươi là ai?"

Thẩm Liễu sửng sốt, phủ nhận theo bản năng, rồi lại chột dạ nuốt nước miếng, cậu ấp úng nói: "Tô, Tô Thanh Lam."

"Ta hỏi ngươi lại một lần nữa, ngươi là ai?" Đôi mắt Cố Quân Xuyên đỏ lên, giọng nói đã bị đè nén đến giới hạn, run rẩy dữ dội.

Thẩm Liễu biết bản thân sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ bị phát hiện, nhưng lại không ngờ ngày đó lại đến nhanh tới vậy.

Đồng tử của cậu khẽ run rẩy, không dám giấu giếm nữa, vừa lăn vừa bò ngã xuống, đập đầu xuống đất: "Ta, ta là Thẩm Liễu ở thôn Thạch Đông."

Cố Quân Xuyên cười nhạo một tiếng, thôn Thạch Đông… Tô gia đúng là hao hết tâm tư, kiếm một người ở xa như vậy đến đây: "Tô gia cho ngươi nhiều tiền lắm à? Khiến ngươi phải làm cái chuyện này?"

Thẩm Liễu ngẩng đầu nhìn về phía Cố Quân Xuyên, đúng lúc đối diện với đôi mắt đỏ bừng của y, trong thoáng chốc, Thẩm Liễu như thể bị bỏng, cuống quýt cúi đầu: "Không… Không có cho ta tiền."

Cậu hít hít mũi: "Mấy năm trước mất mùa, sau đó gặp phải ôn dịch, em gái đã chết, năm nay… Cha của ta cũng đã bị bệnh qua đời, trong nhà nghèo, không mua nổi quan tài, ta, ta bán mình, Tô phu nhân giúp ta an táng phụ thân."

Cố Quân Xuyên trầm mặc không nói, cậu bé thật sự rất gầy, trên gương mặt không có bao nhiêu thịt, dù có hỉ phục che khuất cũng có thể nhìn ra thân hình gầy gò.

"Bao lớn rồi?"

"Mười bảy…"

Nhìn không giống lắm, nhóc con gầy như vậy, cao nhất cũng chỉ mười lăm.

Cố Quân Xuyên mím môi thành một đường, chậm rãi nói: "Đứng lên trước đi, sáng sớm ngày mai… đến Tô gia với ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!