Chương 19: Tương đậu nành mặn

Sau một khoảng thời gian lâu như vậy, nước trên bếp đã sôi từ lâu, Thẩm Liễu dùng móc đào củi lửa lên, sau khi lửa tắt thì múc hai gáo để làm nóng nước trong chậu.

Đến khi cậu rửa mặt xong quay về phòng, Cố Quân Xuyên đã lên giường, thấy Thẩm Liễu bước vào đổ nước thì có hơi ngượng ngùng nói: "Cảm ơn."

Thẩm Liễu cười xán lạn: "Có gì mà phải cảm ơn chứ."

Cậu kéo dài âm cuối, nghe vào tai nhão nhão dính dính.

Ánh nến le lói, chiếu lên gương mặt thanh tú của tiểu ca nhi, Cố Quân Xuyên có hơi hoảng hốt, lặng lẽ dời ánh mắt đi.

Thẩm Liễu ra ngoài đổ nước xong thì cài chặt then cửa nhà bếp, rồi không vội vã về phòng ngay, cậu đứng trong viện, nhìn ánh trăng xa xăm trên trời, hồi lâu không nhúc nhích.

Gió đêm lành lạnh, thổi đến nhánh cây đong đưa, lá rụng khắp nơi, mùa thu đã đến.

Cậu biết bản thân không phải người thông minh, diện mạo bình thường, có thể gả vào Cố gia đã là vận may lớn trời cao ban cho.

Cậu tàn nhẫn nhéo mình một cái, dù đau nhưng lại đau đến mức cậu bật cười thành tiếng.

Không phải mơ, là thật.

Tiếng mở cửa nhẹ nhàng vang lên, Cố Quân Xuyên đặt sách sang một bên, chuyển ngọn nến về phía trước, không bao lâu sau, Thẩm Liễu đã bước vào.

Không biết có phải do đứng ở ngoài lâu quá không, dù đã mặc áo ngắn của mẹ, cậu vẫn cảm thấy lạnh, không nhịn được rùng mình một cái.

Cố Quân Xuyên thấy, nhẹ giọng hỏi: "Khi nào mẹ sửa xong quần áo?"

Trên người Thẩm Liễu lạnh, cậu không lên giường ngồi: "Mẹ nói nhanh thôi, đã cắt xong rồi, vừa vặn lắm."

Thấy tiểu ca nhi cứ đứng mãi, Cố Quân Xuyên vỗ vỗ mép giường, ra hiệu cho cậu đến đây ngồi.

Thẩm Liễu lắc đầu: "Trên người ta lạnh."

"Không sao."

Thẩm Liễu nghe lời ngồi xuống, hai người dựa gần nhau, Cố Quân Xuyên vô cùng tự nhiên kéo tay cậu qua chà xát: "Có mỗi một bộ quần áo thì tắm rửa thế nào?"

Bàn tay nam nhân khô ráo ấm áp, bàn tay lạnh lẽo nhanh chóng ấm lên, Thẩm Liễu nói: "Ta đã nghĩ rồi, phòng chứa củi rất nóng, ban đêm giặt sạch rồi treo lên, qua đêm là khô rồi."

Ở Cố gia, cậu cũng đã học được tính cẩn thận, nếu là trước đây, một bộ quần áo mặc bốn mùa, dù có cũ rích cũng sẽ không đổi.

Nhưng Cố Quân Xuyên lại nhíu chặt mày, dù Cố gia không giàu có, nhưng cũng không đến mức để phu lang mặc y phục cũ, y tìm cái cớ: "Phòng chứa củi không phải có gà con sao?"

"Sẽ đổi chỗ ngay." Thẩm Liễu cười rộ lên, "Ta và Bảo muội đã bàn bạc rồi, sáng sớm ngày mai sẽ xây chuồng gà, ngay cả đá nàng cũng nhặt hết rồi."

……

Cố Quân Xuyên trầm mặc không nói, đầu ngón tay xoa khớp xương.

Những lời trước đây, tiểu ca nhi này một chút cũng chẳng ghi nhớ trong lòng.

Nhìn gương mặt tươi cười của cậu, Cố Quân Xuyên thoáng nhíu mày nhẹ đến mức chẳng thể phát hiện.

Y dịch sang bên cạnh, nhường chỗ ấm áp mà y đã nằm ra.

Thẩm Liễu nhìn sang: "Huynh muốn đi tiểu đêm thì sao?"

Cố Quân Xuyên trầm giọng nói: "Chưa ngủ mà."

Thẩm Liễu hiểu ra y muốn cậu xoa chân cho y: "Vậy ta thay quần áo rồi xoa chân cho huynh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!