Giấy Tuyên Thành rất đắt, người bình thường không thể mua nổi, chỉ những gia đình có chút phú quý mới có thể sử dụng.
Mà Cố Quân Xuyên chỉ quen viết những bài văn ngắn, chưa từng viết bản thảo nào dài như vậy, y trầm ngâm một lát: "Trong cửa hàng của ngài chắc cũng có vài thợ chép sách, sao không để họ viết?"
Chu Nho Phương xua tay: "Viết rồi, tiểu thiếu gia Tôn gia xem qua nhưng không vừa mắt, đúng là uổng công. Ngươi viết chữ theo phong cách Nhan thể (*) rất tốt, chữ viết ngay ngắn tao nhã, rất phù hợp với công việc."
(*)
Cố Quân Xuyên cảm thấy hơi hứng thú: "Sách gì thế?"
"Khó nói lắm." Chu Nho Phương dùng một tay che miệng lại, nói tên, thấy Cố Quân Xuyên nhíu mày, ông ta vội nói, "Ngươi chỉ phụ trách sao chép thôi, từ trước đến nay ta vẫn luôn giữ mồm giữ miệng, tuyệt đối không để người khác biết là do ngươi viết, hơn nữa số bạc cũng không nhỏ, còn nhiều hơn gấp mười lần bình thường ngươi viết chữ."
Hồi lâu sau, Cố Quân Xuyên thở dài nói: "Tuy tay ta dính hơi tiền, nhưng cũng là quân tử, biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm, Nhị gia coi trọng ta, ta có lòng nhưng không giúp được gì."
Chu Nho Phương thấy thái độ y kiên quyết, cũng không ép buộc nữa, mua bán không thành nhưng vẫn còn tình nghĩa, ông ta nhấp một ngụm trà, nhắc lại chuyện cũ: "Vậy chuyện trước đây đã nói, ngươi suy nghĩ đến đâu rồi?"
Cố Quân Xuyên vỗ nhẹ vào chân mình, cười tự giễu: "Có lòng nhưng không có sức."
Chu Nho Phương thở dài: "Cũng không gấp, chờ ngươi nghĩ kỹ, dàn xếp ổn thỏa rồi nói với ta cũng không muộn."
Ông ta trả tiền công lần này, rồi định ngày giao bản thảo lần sau, sau đó tiễn người ra ngoài.
Cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, tiếng chuông đồng vang lên, sau khi hai người khách sáo vài câu ở cửa, Cố Quân Xuyên bảo Chu Nho Phương dừng bước, rồi bước ra ngoài.
Gậy chống đập nhẹ vào phiến đá xanh trên đường vang lên tiếng cộp cộp, ánh nắng trải dài trên mặt đất, để lại hai cái bóng ngắn.
Đi một hồi lâu, tiểu ca nhi mở miệng: "Lời ban nãy Chu Nhị gia nói là có ý gì thế?"
Cố Quân Xuyên cụp mắt nhìn cậu, Thẩm Liễu cũng ngẩng đầu nhìn sang, lúc bốn mắt nhìn nhau, tiểu ca nhi rụt rè quay đầu đi, nhỏ giọng nói: "Có phải ta không nên hỏi không?"
Cố Quân Xuyên trầm mặc một lát, y đã quen với việc một mình, hệt như lời mẹ y nói, có chuyện gì cũng không chịu nói với người khác. Nếu bảo y làm gì cũng phải thông báo thì sẽ không được tự nhiên.
Nhưng đã thành hôn, có phu lang rồi, nên như cây liền cành (*).
(*)
Y chậm rãi mở miệng: "Chu Nhị gia nói chép sách không có thu nhập cao, nhưng Tôn tiểu công tử trả rất nhiều, tính ra thì đủ để mẹ may vá xiêm y trong hai ba năm."
Y cười khổ một tiếng: "Là ta làm bộ thanh cao."
Thẩm Liễu mím môi, mày nhíu chặt lại, cậu không đọc nhiều sách, không biết nói gì nhưng vẫn hiểu đạo lý, cậu nghĩ kỹ một lát rồi nói: "Không phải làm bộ thanh cao, là… Ta không biết nói sao nữa, nhưng ta biết trong lòng huynh chắc chắn có điều quan trọng hơn là tiền bạc."
Cố Quân Xuyên hơi giật mình, một hồi lâu vẫn không lên tiếng, y chưa bao giờ nghĩ tới sẽ nghe được những lời này từ trong miệng phu lang của mình. Y rũ mắt cười rộ lên, nhẹ giọng đáp lại cậu: "Ừ."
Thẩm Liễu kéo tay áo y: "Vậy chuyện sau đó Nhị gia nói là gì thế?"
Cố Quân Xuyên xoa nhẹ đầu của tiểu ca nhi, thở dài nói: "Nhị gia giới thiệu cho ta một công việc."
"Công việc?"
"Trường tư thục Sùng Nguyên ở phố Tây thiếu một tiên sinh, muốn ta qua đó."
"Dạy học sao? Chuyện này được đó."
Đôi mắt Thẩm Liễu sáng lấp lánh, trong thôn của bọn họ trước kia, phàm là nhà ai có trẻ con đi học đều sẽ được mọi người nhìn bằng ánh mắt kính trọng.
Còn tiên sinh dạy học đều toát ra khí chất uy nghiêm, ngày lễ ngày Tết còn có học sinh đến cửa thăm hỏi nữa.
Cậu hỏi: "Vậy huynh có đi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!