Chương 16: Một ngày kiếm được tám chín đồng

Rương đựng sách bằng tre đựng đầy những bản thảo cần phải giao, sau khi thu dọn xong, Cố Quân Xuyên gọi Thẩm Liễu, chống gậy ra ngoài.

Chân cẳng của y không tiện lắm, sức lực nửa người đều đè trên cây gậy chống ở bên trái, Thẩm Liễu bèn định giúp mang rương: "Để ta mang cho, cũng không nặng lắm."

Cố Quân Xuyên không trả lời mà dừng bước, y vươn bàn tay to với khớp xương rõ ràng ra: "Lại đây."

Thẩm Liễu nghe lời đưa tay ra, dưới ánh nắng chói chang, mu bàn tay thô ráp đầy sẹo của cậu trông đặc biệt nổi bật, Cố Quân Xuyên nắm chặt, nói: "Đi thôi."

Thẩm Liễu không nói gì nữa, bắt đầu từ đêm bọn họ thành thân, nam nhân này chưa từng để cậu chịu khổ. Dù là ngủ dưới đất hay là mang vác đồ vật, trước giờ y đều tự mình làm.

Thẩm Liễu rũ mắt, nhẹ nhàng liếc nhìn đôi tay nắm chặt của hai người, mím chặt môi, trong mắt lại hiện ra ý cười.

Đương lúc giữa giờ Thìn, ánh nắng rực rỡ chiếu đến trên người cảm thấy ấm áp dễ chịu, có không ít thím ngồi làm việc ngoài cửa nhà, lột đậu phộng, lặt đậu que, chuẩn bị nguyên liệu để nấu cơm trưa, lúc nhìn thấy hai người từ xa, họ bèn hàn huyên đôi câu: "Dẫn phu lang ra ngoài à."

Cố Quân Xuyên đáp lại từng người một, kéo tay Thẩm Liễu tiếp tục lên đường. Da mặt Thẩm Liễu mỏng, biết các thím nhất định đã nhìn thấy hai người nắm chặt tay nhau, thấy nam nhân không có ý định buông ra, cậu cũng nắm lại chặt hơn một chút.

Vị trí của hiệu sách nói xa thì cũng không xa, người bình thường đi bộ đến đó thì cũng phải mất hơn nửa canh giờ, mà chân cẳng của Cố Quân Xuyên không tiện lắm, vừa đi vừa dừng thì mất chưa đến một canh giờ.

Thế nên mỗi lần y đến hiệu sách, đa phần đều sẽ đến cửa hàng lương thực ngoài đầu ngõ, trả vài đồng tiền, đi theo xe bò chở gạo của tiểu nhị tiện đường đến đó.

Vì thường xuyên đi lại, Cố Quân Xuyên quen thân với mấy tiểu nhị, trước đây đãi tiệc thành thân, bọn họ cũng đến ăn tiệc.

Lúc Cố Quân Xuyên đến nơi, xe bò phía trước đã đi xa, chỉ còn lại một chiếc đang chất gạo, tiểu nhị vội hô lên: "Xuyên ca, dẫn phu lang ra ngoài à?"

"Ừ, đến cầu Quan Âm, dẫn em ấy theo cho biết đường."

Cố Quân Xuyên móc túi tiền ra, đang định đưa tiền đã bị Khâu Tử cản lại: "Mấy ngày trước còn đến nhà ngươi uống rượu đó, hôm nay không lấy tiền đâu."

"Việc nào ra việc đó, đôi ta ngồi trên xe chiếm không ít chỗ của ngươi."

Khâu Tử cười rộ lên: "Chiếm thêm chỗ thì đi thêm một chuyến thôi, không sao đâu." Hắn sợ người ta vẫn đòi trả tiền, bèn xoay người cất cao giọng, hét lớn, "Tứ gia, hôm nay miễn tiền xe của Xuyên ca nhé, lần trước còn đến nhà hắn ăn tiệc nữa!"

Người được gọi là Tứ gia là một ông già đã có tuổi, cửa hàng lương thực là do nhà ông ta mở, ông ta thò nửa đầu ra khỏi cửa: "Ôi miễn đi, miễn đi, ngươi không cần phải nói với ta."

Khâu Tử phất tay: "Ngươi thấy chưa, bị mắng rồi, mau lên đi, lần tới thu tiền của ngươi là được."

Cố Quân Xuyên cười gật đầu, cất túi tiền đi.

Dù sao cũng là xe bò kéo lương thực, ngồi cũng không quá thoải mái.

Khâu Tử tìm một chỗ tương đối rộng rãi, Cố Quân Xuyên đỡ Thẩm Liễu lên xe, rồi chống hai tay lên ván xe, bước lên ngồi.

Đến khi ngồi ngay ngắn, Khâu Tử giơ roi lên, đánh vào cái mông tròn trịa của con bò già, nó than nhẹ hai tiếng "mu mu", xe từ từ lăn bánh.

Ánh nắng nhẹ chiếu lên đường đất nông thôn, xe bò chậm rãi đi về phía trước, để lại những vết bánh xe quanh co khúc khuỷu trên bùn đất. Con bò già đong đưa cặp sừng, hơi thở ẩm ướt hóa thành sương trắng.

Khâu Tử vẫn chưa ăn sáng, khi xe bò đi vững rồi, hắn mở bao giấy ra, bên trong có hai cái màn thầu bột thô, hắn trước tiên bẻ cái màn thầu ra, rồi nhét đầy giá và dưa muối cay vào.

Hắn cắn một ngụm, tùy tiện hỏi: "Xuyên ca và ca phu ăn sáng chưa?"

"Ăn rồi, phu lang làm từ sáng sớm."

Khâu Tử "ha ha" cười rộ lên: "May mắn quá, có ca phu chăm sóc, ngày tháng sau này sẽ vô cùng thuận lợi."

Thẩm Liễu thấy người ta nhắc đến mình, nhẹ giọng nói: "Ta không chăm sóc nhiều, chủ yếu là do mẹ và Bảo muội."

"Sao giống nhau được." Khâu Tử phồng má nhai, cắn giá đỗ vang lên tiếng rộp rộp, "Dù người trong nhà có chăm sóc tốt đến đâu, cũng đâu thể vào phòng chăm sóc."

Hắn là người thô lỗ, nói chuyện cũng thô, nhưng nét mặt chẳng có chút bẩn thỉu nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!