Chương 12: Trứng chiên vàng giòn

Sáng sớm trời vừa đổ cơn mưa, tuy bây giờ nắng đã lên, nhưng trên mặt đất vẫn còn ẩm ướt, không tiện đặt chiếc bàn nhỏ ăn cơm trong sân, thế nên đã đổi sang bàn tròn trong sảnh phụ ở nhà chính, trước đây lúc trời lạnh, Cố gia cũng ăn cơm ở nơi này.

Bốn người ngồi quây quần bên nhau, giữa bàn ăn đặt một tô sứ lớn, đựng đầy bánh canh trứng cà chua, trước khi múc ra khỏi nồi Triệu Xuân Mai đã nhỏ vài giọt dầu mè, rồi rắc chút hành cắt nhỏ, hương thơm nồng nàn tràn ngập cả phòng.

Cạnh bánh canh là dĩa sứ đựng trứng gà chiên, trước đây Cố gia không có nuôi gà, trứng gà là dùng đồ ăn đổi với hàng xóm, hoặc là ra chợ mua, Triệu Xuân Mai không phải người keo kiệt, nhưng trong nhà cũng không giàu có gì mấy, chi phí ăn mặc vẫn phải tính toán kỹ càng.

Trong bánh canh đã đánh hai trứng, chiên trứng gà cũng chỉ làm cho ba đứa nhỏ, hai mặt vàng rực, ngoài rìa xốp giòn, ở giữa là lòng đào, vẫn còn vương một lớp dầu.

Triệu Xuân Mai dùng muỗng múc bánh canh: "Làm vội nên có hơi đơn giản."

Cố Tri Hi nhận lấy chén, vùi đầu húp một hớp lớn: "Bánh canh mẹ làm là ngon nhất, sao lại đơn giản được."

"Ăn chậm thôi, nóng đó." Triệu Xuân Mai đưa bánh canh cho Thẩm Liễu, rồi nói tiếp, "Mẹ có chiên trứng gà, ăn nóng mới ngon, mau gắp một miếng nếm thử đi."

"Dạ." Thẩm Liễu vội gật đầu, nhìn dĩa trứng gà, không nhịn được nuốt nước miếng.

Thứ này rất quý, trước đây khi ở trong nhà, chỉ khi bệnh đến mức không đi nổi nữa, mới có thể đập một quả vào chén, đổ nước sôi vào làm thành canh trứng, chưa từng chiên ăn cùng mỡ heo.

Cố Quân Xuyên biết tính tình phu lang của y, dù có vui vẻ đến đâu cũng sẽ không động đũa trước, y bèn gắp một miếng vào chén Thẩm Liễu.

Quả nhiên, tiểu ca nhi trợn tròn mắt, nhìn trứng chiên một hồi lâu, rồi quay đầu nhìn Cố Quân Xuyên, mặt mày cong lên nở một nụ cười.

Trên dĩa chỉ còn hai quả trứng, Cố Quân Xuyên gắp một miếng vào chén Cố Tri Hi, rồi gắp miếng cuối cùng cho Triệu Xuân Mai.

"Ôi, không cần, không cần đâu, mẹ không thích ăn trứng chiên." Triệu Xuân Mai từ chối, "Ba đứa con, mỗi đứa một quả, mẹ đã tính hết rồi."

"Mẹ ăn đi ạ." Thẩm Liễu bỗng nhiên lên tiếng, cậu chia trứng chiên trong chén ra làm hai, gắp một nửa lớn hơn vào chén Cố Quân Xuyên, "Con, con và tướng công ăn chung một cái."

Nửa câu sau lí nhí như muỗi kêu, nhưng mọi người trên bàn đều nghe thấy, Cố Tri Hi nhai hăng say, nhưng cũng không quên liếc mắt nhìn hai người một cái, cười đến mức thấy răng không thấy mắt.

Triệu Xuân Mai vốn còn đang từ chối cũng đặt chén xuống: "Được, được, vậy mẹ không từ chối nữa, bé ngoan và tướng công sẽ ăn chung một cái."

Vừa nghe lời này, Cố Tri Hi trực tiếp cười thành tiếng, nhưng Thẩm Liễu bên cạnh lại đỏ bừng từ tai sang mặt rồi lan xuống cổ, cậu gần như vùi đầu vào trong chén, nhỏ giọng nói: "Bảo muội đừng cười ta nữa."

Cố Quân Xuyên mím môi mỉm cười, nhịn hồi lâu, xoa nhẹ đầu ngón tay, nhẹ nhàng nhéo gáy tiểu ca nhi.Từ khi mua gà con, Thẩm Liễu bận rộn hẳn lên.

Lũ gà con còn nhỏ, sợ đặt bên ngoài sẽ bị chồn vàng (*) bắt đi, Thẩm Liễu bèn nuôi chúng ở trong phòng chứa củi trước.

(*)

Triệu Xuân Mai nói chờ thêm hai ngày nữa bà rảnh rỗi sẽ dẫn cậu lên núi đốn củi, rào một khu đất ở sân sau để nuôi gà, rồi nhặt thêm chút đá để xây một cái chuồng gà, ban đêm gà cũng có chỗ ngủ.

Mấy ngày nay nuôi trong phòng chứa củi trước, phòng chứa củi không có cửa sổ, sợ gà con ngột ngạt, Cố Tri Hi dời một tảng đá lớn chặn cửa, chừa lại một khe hở nhỏ trên cửa, đủ để thông gió, cũng không lo gà con chạy lung tung.

Ánh trăng treo cao trên đồng bằng, sao trời lấp lánh, tựa như chỉ sau một cơn mưa trời đã giao mùa, đêm hè hôm trước hãy còn oi bức, hiện tại gió đêm đã hơi lạnh, như thể mùa thu đã đến.

Thẩm Liễu lại cho gà con ăn, sợ gà con không nhai được, còn dùng cối xay nghiền nát bắp, nhưng đám gà con này dường như không biết no là gì, ăn bắp xong còn chưa chịu ngừng lại, duỗi cổ đuổi theo cậu kiếm thức ăn.

Thẩm Liễu vươn tay vỗ nhẹ lên cái đầu xù lông của gà con: "Không thể ăn nữa đâu, nếu không sẽ bệnh đó."

Cậu lót thêm một lớp cỏ khô lên sọt, chuyển nó vào phòng chứa củi, rồi xoay người ra ngoài.

Thấy canh giờ không sai lắm, nước nóng trên bếp cũng đã sôi sùng sục.

Thẩm Liễu nhận việc mang nước rửa chân cho Cố Quân Xuyên, thật ra là vì tiện tay, sau khi cậu tắm xong thì nấu một nồi nước, rồi đi thăm gà con, lúc quay lại thì nước cũng đã sôi.

Dùng tay thử nhiệt độ của nước, vì cho hơi nhiều nước lạnh nên nước có hơi lạnh, cậu lại thêm một ít nước nóng, lúc này mới mang ra ngoài.

Cố Quân Xuyên đã quay về phòng ngủ từ sớm, do buổi chiều không ra ngoài, nên tóc dài vẫn luôn dùng dây cột tóc ở sau lưng, nghe thấy tiếng mở cửa, y đặt sách sang một bên, tự giác di chuyển đến mép giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!