"Ca, sao huynh lại tới đây?"
Cố Quân Xuyên không nói chuyện, đưa dù cho Cố Tri Hi, y thấy Thẩm Liễu ôm sọt không tiện lắm, nên bung dù ra rồi mới đưa cho cậu.
Tiểu ca nhi nhận dù, nhét cán dù vào giữa cánh tay và khe hở sọt tre, sau khi che kín sọt tre, vội vàng tháo chiếc nón cói trên đầu xuống.
Cố Quân Xuyên đè lại tay cậu: "Đội đi."
Chỉ trong chốc lát, nước mưa đã tạt ướt tóc của Cố Quân Xuyên, chảy theo gương mặt vào trong quần áo.
Thẩm Liễu lo lắng: "Tóc huynh ướt hết rồi, sẽ bị cảm lạnh."
Cố Quân Xuyên nhìn khuôn mặt nhỏ ướt dầm dề của cậu, bất đắc dĩ thở dài, bản thân đã bị tạt cho ướt thành như vậy mà không sợ cảm lạnh, trái lại còn bắt đầu lo lắng cho y.
Y duỗi tay lấy cái nón cói trên đầu Thẩm Liễu về, đội lên đầu mình, rồi rút cây dù che trên sọt ra, che lên đầu Thẩm Liễu: "Về nhà thôi."
Ba người cứ vậy chậm rãi đi về nhà, bởi vì che dù, Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu khó tránh khỏi càng tiến lại gần nhau hơn.
Nam nhân khập khiễng đi cả một đoạn đường dài như vậy, một tay chống gậy, một tay cầm dù, tiếng hít thở vừa dồn dập vừa nặng nề, Thẩm Liễu nghe mà lỗ tai nóng lên.
Cậu nghĩ, đi một đoạn đường xa như vậy, ngay cả bản thân cậu với đôi chân khỏe mạnh cũng phải đi mất một lúc lâu, vậy thì Cố Quân Xuyên hẳn là đã ra ngoài ngay khi trời bắt đầu đổ mưa.
Là vì đón Bảo muội sao? Hay là đến đón cả cậu nữa.
Trong lòng Thẩm Liễu ngọt ngào, kín đáo lén nhìn nam nhân, cậu cho rằng bản thân đã giấu kỹ lắm, ai ngờ bàn tay to ấy lại nhẹ nhàng vỗ vào đỉnh đầu cậu: "Nhìn đường cho cẩn thận."
Lúc ba người về đến nhà, mưa vẫn chưa tạnh, nhìn trời này, e là muốn mưa đến khi trời sập.
Triệu Xuân Mai đang chờ trong bếp, thấy mấy người họ về tới, vội đi lấy khăn vải: "Mau vào nhà, mau vào nhà, mẹ nấu canh gừng rồi, uống cho ấm người."
Cố Tri Hi chạy vào nhà bếp, cất dù ở cửa: "Mẹ, trời mưa to thật, lạnh quá chừng."
Triệu Xuân Mai đưa khăn vải cho nàng lau tóc: "Ôi trời, sao không tìm một chỗ tránh mưa, ướt hết rồi."
"Chợ xa quá, không tìm được chỗ tránh mưa." Cố Tri Hi nhận lấy canh gừng, uống một hớp lớn, cay đến mức lè lưỡi, nàng duỗi tay vào trong quần áo, lấy một bao giấy dầu ra, nhìn đồ bên trong: "Cũng may không bị ướt, mẹ mau nhìn một cái đi."
"Mua cho ta à? Tiêu tiền lung tung." Nói thì là nói vậy, nhưng Triệu Xuân Mai vẫn rất vui, mặt mày đều cong lên.
Cố Tri Hi vắt góc áo: "Ý của ca phu đó, con chọn màu và hoa văn, mẹ mau xem thử đi, xem có thích không."
Triệu Xuân Mai mở bao giấy dầu, lấy vải bên trong ra, bà duỗi tay sờ: "Đẹp quá."
Bà nghiêng đầu nhìn Thẩm Liễu, tiểu ca nhi ôm sọt nên đi chậm, mới vào nhà bếp: "Cảm ơn bé ngoan của ta, còn nghĩ đến mẹ."
Thẩm Liễu đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói: "Mẹ thích là được."
Cố Tri Hi bước qua: "Ca phu thấy giày của người cũ rồi, vốn định mua một đôi mới cho người, con thấy đế giày trên sạp người ta bán còn không tốt bằng mẹ làm, nên mới mua vải, mẹ thích là được."
"Thích." Đôi bàn tay thô ráp của Triệu Xuân Mai liên tục sờ vào tấm vải, bà nhìn về phía Thẩm Liễu: "Chắc là mắc lắm, con tốn tiền rồi."
"Không mắc đâu ạ." Thẩm Liễu hơi quay đầu đi, liếc mắt nhìn Cố Quân Xuyên một cái, "Huynh ấy cho tiền, không tốn bao nhiêu."
Cố Tri Hi cười híp mắt, biết rõ còn cố hỏi: "
"Huynh ấy" là ai vậy ta…"
Thẩm Liễu ngượng ngùng gãi mặt, nhẹ giọng nói: "Quân Xuyên cho, Bảo muội này…"
Cố Quân Xuyên cởi áo tơi và nón cói ra, treo lên tường, liếc mắt nhìn Thẩm Liễu, bình tĩnh cong môi lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!