Chương 5: Lau nước mắt

"Nhưng khiến trái tim ai đó rất đau."

Nhóm thăm quan trường thứ mười tới chỗ Đào đỉnh ngay trước tòa nhà thư viện.

Thẩm Ngộ Nhiên cầm một tờ giấy giới thiệu, liều mạng quạt quạt: "Đoạn này tớ để các cậu làm người hướng dẫn, giới thiệu đến miệng đắng lưỡi khô, Hàn tổng, không bằng cậu giảng chỗ này đi."

Phó Thời Hàn không từ chối, dưới ánh mắt sùng bái của các nữ sinh, đi thẳng tới trước Đào đỉnh.

Đào đỉnh cao khoảng ba, bốn mét, nặng nề trang nghiêm, thân đỉnh trang trí cực kỳ tinh xảo hoàn mỹ, bên trên điêu khắc đồ vân, nhìn từ xa có cảm giác thần bí mà uy nghiêm.

Phó Thời Hàn đứng trước đỉnh, chầm chậm thuyết minh: "Đào đỉnh là quà tặng rất quý giá nhân ngày kỷ niệm tròn sáu mươi năm thành lập trường, do sinh viên ưu tú của trường là Chu Hoằng tiên sinh quyên tặng, dựa theo hoa văn hình mặt thú tai hổ trên đỉnh bằng đồng được đào trong lăng mộ phóng đại gấp mười để mô phỏng…"

Hoắc Yên đứng trong nhóm người hàng cuối cùng, từ xa nhìn Phó Thời Hàn.

Hoàn toàn khác biệt với người khi nãy còn trêu ghẹo cô, giờ phút này Phó Thời Hàn quần áo chỉnh tề, dàng người thẳng tắp, trên mặt mang vẻ nghiêm túc, cặp mắt thâm thúy và xa cách.

Chủ tịch hội sinh viên nói chuyện thận trọng, vững vàng tự tin, phong phạm mười phần.

Nếu như anh duy trì bộ dạng này, nói không chừng Hoắc Yên sẽ có mấy phần kính sợ với anh.

Trong nội tâm cô suy đoán, Phó Thời Hàn đối với chị gái, cũng là dáng vẻ này, khiêm tốn lễ độ a.

Dù sao đối với cô anh vẫn xấu tính.

Phó Thời Hàn thuyết minh xong, các cô gái còn đang đắm chìm trong giọng nói trầm thấp từ tính của anh, thật lâu chưa lấy lại được tinh thần.

Lúc này, Thẩm Ngộ Nhiên nói: "Chúng tôi đã giới thiệu cho mọi người về những nét đặc trưng của trường ta, cũng không phải tùy tiện nói chơi, mấy ngày nữa hội sinh viên sẽ tuyển thành viên mới, đề phỏng vấn chính là những nội dung này, nếu có hứng thú muốn tham gia hội sinh viên thì nên lắng nghe."

"Á, sao đàn anh không nói sớm."

"Trời ơi, tớ còn chưa nhớ kỹ."

Các bạn học bừng tỉnh đại ngộ, nhao nhao ý kiến.

Thẩm Ngộ Nhiên tiếp tục nói: "Không sao, có ấn tượng là được, đề thi không khó, trên website của trường cũng có giới thiệu, mọi người có thể đọc trước."

Lâm Sơ Ngữ hỏi Hoắc Yên: "Hội sinh viên á, có hứng thú không?"

Hoắc Yên nghĩ nghĩ, lắc đầu.

Trước đó đã nghe bạn bè nói qua, làm việc trong hội sinh viên, yêu cầu rất cao, không chỉ cần thông minh nhanh nhẹn, còn phải biết giải quyết các mối quan hệ, thường xuyên liên lạc với giáo viên và sinh viên, phải hiểu được cách đối nhân xử thế.

"Tớ chắc chắn không được, không qua được phỏng vấn."

Tô Hoàn nói: "Có thể qua phỏng vấn hay không, thử một chút rồi nói, hội sinh viên rèn luyện năng lực cá nhân rất tốt."

Lâm Sơ Ngữ lấy cùi chỏ chọc chọc Hoắc Yên: "Cậu nhìn mấy nữ sinh phía trước xem, mang cả laptop ra chuẩn bị ghi chép thông tin đàn anh giới thiệu. Nhất định là vì Phó Thời Hàn."

Hoắc Yên nhìn về phía Phó Thời Hàn, đúng lúc gặp anh đứng trong đám người đang quét mắt về phía cô, cặp mặt xinh đẹp đào hoa không giấu được tà khí.

Dọa cô vội vàng tránh né.

Đoàn người sau khi thăm quan Đào đỉnh, tiếp theo sẽ vào quán cà phê trong tòa nhà thư viện nghỉ ngơi một chút.

Tiến vào thư viện, khí lạnh đập tan hơi nóng, các bạn học nhốn nháo cảm thán, nói nếu không chúng ta thăm quan trong thư viện đi, đừng đi lung tung bên ngoài nữa.

Thẩm Ngộ Nhiên nghĩa chính ngôn từ nói: "Không được, chúng ta còn phải đi theo lộ trình đã được lên kế hoạch, đây cũng là cách giúp mọi người sau khi nhập học có thể quen thuộc đường lối trong trường nhất, tương lai muốn đi đâu cũng không đến mức tìm không được."

Hoắc Yên phát hiện, gương mặt các bạn học xung quanh đỏ bừng, di chuyển khiến cơ thể nóng lên, riêng chỉ có Phó Thời Hàn sắc mặt vẫn bình tĩnh như thường, lạnh y chang mặt tượng đá, một chút đỏ cũng không có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!