Chương 45: Mộng

"Chỉ cần xem cậu có muốn ở cùng anh ấy không, liền biết."

Đêm hôm đó, tin tức Hoắc Tư Noãn vào quán bar say khướt suýt chút bị cưỡng hiếp mặc dù được Hoắc Yên bên này giữ kín như bưng, nhưng vẫn có không ít tin đồn từ trong trường truyền ra.

Hứa Minh Ý lấy tiền tài ra thề, không nên nói tuyệt đối không nói, anh ta là người có đạo đức nghề nghiệp.

Về sau mới biết, lời đồn bắt nguồn từ bạn bè của Tô Hoàn, là mấy thanh niên ở trong quán bar gặp được Hoắc Tư Noãn truyền ra ngoài.

Nhưng cũng chính bởi vì bọn họ mật báo nên  mới cứu được Hoắc Tư Noãn, cho nên Tô Hoàn không trách bọn họ.

Trên thế giới này, giấy không bọc được lửa, nếu không muốn người khác biết, trừ khi mình không làm.

Hình tượng ngọc nữ Hoắc Tư Noãn xây dựng trong trường nháy mắt sụp đổ, nhất thời tiếng xấu đồn xa.

Việc này trở thành đả kích vô cùng lớn đối với cô ta, trong mấy cuộc họp định kỳ của hội sinh viên có gặp cô ta, nét mặt tiều tụy, tin thần không tốt, làm xong việc liền rời đi, không cách nào giao lưu cùng người khác, hoàn toàn mất hết hào quang nữ thần ngày trước.

Mấy người chị em ngày thường Hoắc Tư Noãn kết giao không một ai đi an ủi, bọn họ nhìn thấy cô ta như nhìn thấy hồng thủy mãnh thú, tránh không kịp, chỉ sợ những lời đồn đại liên lụy đến bọn họ.

Đương nhiên, Hoắc Tư Noãn cũng không cần ai an ủi, lời nói lúc này là thừa thãi.

Trong Hoắc Yên mặc dù còn khúc mắc, nhưng thấy cô ta chật vật như vậy, cũng không cảm thấy sung sướng chút nào.

Hoắc Tư Noãn vẫn luôn không có động tĩnh, vào một buổi tối muộn nào đó, đột nhiên đăng trong vòng bạn bè.

Con cú đêm Lâm Sơ Ngữ làm mới vòng bạn bè nên phát hiện ra đầu tiên.

"A a a!"

Tiếng hét của cô nàng đánh thức toàn bộ các thành viên khác trong phòng ngủ.

"Làm cái gì vậy." Tô Hoàn lầu bầu nói: "Mấy giờ rồi!"

Lạc Dĩ Nam: "Có tin bây giờ tớ ném cậu ra ngoài không."

Hoắc Yên ngáp một tiếng: "Xin lập tức hành động."

"Không phải…" Lâm Sơ Ngữ vội vàng nói: "Hoắc Tư Noãn vừa mới đăng trong vòng bạn bè."

Tô Hoàn ôm chăn, miễn cưỡng nói: "Đăng thì đăng thôi, cô ta luôn thích đêm hôm khuya khoắt không ốm mà rên, có lạ quái gì đâu."

"Các cậu tự nhìn đi…"

Hoắc Yên lấy điện thoại ra, làm mới vòng bạn bè, quả nhiên, trạng thái của Hoắc Tư Noãn được cập nhật hai phút trước.

"Hôm nay, tôi muốn chính thức làm rõ về hôn ước giữa tôi và Phó Thời Hàn, cái gọi là hôn ước, thật ra là người lớn hai nhà sớm đã lập ra định ước với nhau, nhưng nhiều năm như vậy, tôi chỉ coi Phó Thời Hàn như bạn bè bình thường, xã hội hiện đại, tự do yêu đương, hi vọng mọi người đừng nghe lời đồn bậy, cảm ơn."

Phía dưới đoạn văn còn có một cái biểu cảm đáng yêu để bày tỏ thái độ bình thản và ung dung của cô ta.

Nhưng Hoắc Yên biết, tâm trạng của Hoắc Tư Noãn khi đăng trong vòng bạn bè, tuyệt đối không bình thản.

Cô ta đã từng nói, gả cho Phó Thời Hàn là giấc mơ của cô ta. Cô ta cố chấp học múa, mặc hàng hiệu đeo túi cao cấp, chơi với một nhóm chị em nhà giàu chỉ để tăng thêm giá trị của bản thân… Cô ta làm tất cả, cũng vì muốn thực hiện giấc mơ này, bây giờ nói từ bỏ liền từ bỏ, làm sao có thể bình thản.

"Chị cậu thông báo thế này, đến cùng muốn như nào?" Lâm Sơ Ngữ nhìn Hoắc Yên: "Lại định mưu tính kế hoạch mới sao?"

"Còn có kế hoạch gì mới." Tô Hoàn ngáp một cái, ung dung nói: "Sau sự việc trong quán bar kia, đoán chừng Hoắc Tư Noãn đã đại thương nguyên khí, chưa kịp hồi máu, sẽ không làm loạn đâu."

Lâm Sơ Ngữ kinh ngạc nói: "Cậu nói chị ta triệt để từ bỏ rồi?"

Tô Hoàn cười lạnh: "Một năm nay chị ta tác oai tác quái còn ít à, cái này gọi là nghiệp quật, từ hơn nửa năm trước trong cuộc thi múa chị ta bị Nam Nam nhà chúng ta đánh bại, sau đó từng bước xuống dốc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!