Chương 43: Thành ý

"Ăn dấm thì ăn dấm, mạnh miệng cái gì!"

Sau khi chương trình quay xong, Hoắc Yên được thợ trang điểm tẩy trang giúp, thay đổi sang quần áo bình thưởng, cô xỏ dày trắng của mình vào, dây cũng chưa kịp buộc đã vội vàng chạy về phía hậu trường.

Cách đó không xa, Phó Thời Hàn đang đứng dựa vào bệ cửa sổ, ánh nắng chiếu vào rơi trên từng lọn tóc của anh, tỏa ra ánh vàng nhàn nhạt.

Giờ phút này, anh bình tĩnh đứng ở đó, không nhiễm bụi trần, ánh nắng rực rỡ phía sau cũng ảm đạm vì anh.

Hơi thở Hoắc Yên dừng lại hai giây, sau đó tim bắt đầu đập nhanh điên cuồng, vốn định chạy thẳng về phía anh, nhưng không biết tại sao lại có chút ngập ngừng.

Đến tận khi Phó Thời Hàn nhìn thấy Hoắc Yên, ngón tay thon dài xinh đẹp khẽ giơ lên ra hiệu bảo cô tới.

Lúc này Hoắc Yên mới chạy chậm đến, vừa mới tiến lại gần, điện thoại đột nhiên không đúng lúc vang lên.

"Yên Yên à! Mẹ vừa mới xem chương trình! Thật sự quá lợi hại, mẹ cảm thấy kiêu ngạo quá."

"Mẹ, con mới ra ngoài…"

Trận đấu này được phát sóng trực tiếp, Hoắc Yên mới từ trường quay ra nên không hiểu tình hình bên ngoài thế nào, nhưng vừa rồi lúc tẩy trang Lâm Sơ Ngữ có nói, hiện giờ fan hâm mộ trên mạng của cô đang tăng lên theo tốc độ ánh sáng, chủ đề về cô cũng được thảo luận rất nhiều.

"Hoắc Yên, mẹ xúc động quá, không biết phải nói."

Nghe giọng nói của mẹ, giống như có chút nghẹn ngào: "Con thật sự là niềm kiêu hãnh của mẹ, trước kia mẹ không quan tâm con, là mẹ không tốt, con vĩnh viễn là con gái của mẹ."

Hoắc Yên an ủi mẹ mình vài câu, lại ngẩng đầu lên nhìn Phó Thời Hàn, anh đang kiên nhẫn đợi cô, cũng không có bất cứ biểu hiện bất mãn gì.

Năm phút sau, Hoắc Yên vội vàng cúp điện thoại, chạy tới bên cạnh Phó Thời Hàn, cười xin lỗi: "Mẹ em nói hơi nhiều."

Phó Thời Hàn khẽ cười: "Nhà vô địch cảm thấy thế nào."

"Ừmm." Hoắc Yên cúi đầu suy nghĩ, nói: "Thật ra không có cảm giác gì, càng tiến vào sâu ngược lại càng cảm thấy bình tĩnh, trong đầu chỉ nghĩ câu hỏi này phải trả lời thế nào, chưa từng nghĩ đến việc chiến thắng."

Ánh mắt Phó Thời Hàn di chuyển xuống dưới, thấy dây giày của cô tán loạn, thế là ngồi xổm xuống giúp cô buộc lại dây giày, lúc đứng dậy còn gõ nhẹ vào trán Hoắc Yên: "Cẩn thận ngã."

Hoắc Yên đưa cúp vàng trong tay tới trước mặt Phó Thời Hàn: "Cái này tặng anh đó."

"Tặng anh?"

"Đây là lần đầu tiên trong đời em cầm được cúp hạng nhất, em muốn tặng nó cho Hàn ca."

Đôi mắt cô gái nhỏ đen láy trong suốt, ánh lên tia sáng đơn thuần.

Phó Thời Hàn nhận cái cúp nặng trịch, trong lòng sôi sục như lon coca đang sủi bọt khí.

Anh cẩn thận từng chút một cầm chiếc cúp trong tay, chưa đợi phản ứng, Hoắc Yên đã nhẹ nhàng ôm lấy eo anh.

Phó Thời Hàn cảm giác cơ bắp toàn thân bị kéo căng.

Cô gái trong ngực, vầng trán nhẹ nhàng dựa vào ngực anh, lông mày nhàn nhạt, lúc mắt nhắm vẽ ra một đường lông mi dày rậm.

Cô hít một hơi thật sâu, khiến trái tim Phó Thời Hàn giờ phút này như đang chạy mấy trăm mét.

May mà tay anh còn đang cầm cúp, nếu không sẽ không biết đặt ở chỗ nào.

"Hoắc Yên." Môi mỏng của anh lưu luyến hai chữ này, giọng nói có chút run rẩy: "Em…"

"Cảm ơn anh." Hoắc Yên chỉ nhẹ nhàng ôm một cái liền buông ra: "Cảm ơn anh đã luôn theo sát em, giúp đỡ em."

Nếu như không có Phó Thời Hàn, tuổi thơ của cô, thời thanh xuân của cô, chắc chắn tầm thường mà ảm đạm, có lẽ sau này cuộc đời cũng cứ như vậy mà trôi qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!