"Anh chỉ đối xử tốt với một người phụ nữ, chính là vợ của anh."
Phó Thời Hàn đối nhân xử thế luôn giữ thái độ "Quân tử chi giao đạm nhược thủy" (*), khiêm tốn hữu lễ, rất ít khi khiến người khác mất mặt.
(*) Ý chỉ tình cảm giao hảo của người quân tử nhạt nhẽo như nước nhưng lâu dài thân thiết.
Nhưng lúc này đây, trước mặt bao nhiêu người anh cự tuyệt quà sinh nhật của Hoắc Tư Noãn, cơ bản có thể nói rằng khiến cô ta mất hết mặt mũi.
Mặc dù lý do là món quà quá quý giá, nhưng mấy món quà anh chị em họ tặng, có thứ nào rẻ đâu? Còn không phải anh vẫn vui vẻ nhận sao, nhưng hết lần này đến lần khác anh lại không nhận quà của Hoắc Tư Noãn.
Mọi người không rõ nguyên nhân, mà vành mắt của Hoắc Tư Noãn đã đỏ lên, cố nén không cho nước mắt chảy ra.
Lúc này, nữ sĩ Đường Uyển Chi, mẹ của Phó Thời Hàn đi tới: "Thời Hàn, Tư Noãn tặng quà cho con là tấm lòng chân thành của con bé, mau nhận đi."
Ngày thường Phó Thời Hàn rất nghe lời mẹ, mọi người thầm nghĩ nếu bà đã mở miệng, bất kể thế nào Phó Thời Hàn cũng sẽ nhận lấy phần quà này.
Nhưng Phó Thời Hàn lại lắc đầu, còn nói lại câu trước đó, món quà quá quý giá không nhận nổi.
Đường Uyển Chi hiểu rõ tính cách cứng rắn của con trai mình, trước mặt mọi người đã từ chối hai lần nói rõ Phó Thời Hàn quyết tâm cho dù thế nào cũng không nhận món quà này.
Bà đành phải xoay người an ủi Hoắc Tư Noãn: "Tư Noãn à, món quà này đúng thật có hơi đắt tiền, Thời Hàn nhận không hay lắm, dì thay nó cảm ơn tấm lòng của con."
Móng tay Hoắc Tư Noãn bấm chặt lên hộp quà màu đen đến trắng bệch, có thể thấy cô ta đã dùng bao nhiêu sức lực.
"Không sao." Lúc nói chuyện, đôi môi Hoắc Tư Noãn đều đang run rẩy: "Không sao, tuyệt đối không đắt, cũng chỉ hai vạn tệ thôi, chẳng qua con cảm thấy đồ như vậy mới xứng với anh Thời Hàn, nếu anh ấy không thích thì thôi vậy."
Cô ta cẩn thận từng chút bảo vệ lòng tự trọng của mình, không muốn bị người khác xem nhẹ, không muốn khiến đồng bạn xung quanh xem thường.
Cùng là món quà đắt tiền, người khác tặng anh có thể nhận, nhưng Hoắc Tư Noãn tặng anh lại không nhận, còn nói cái gì mà nhận không nổi.
Rõ ràng anh muốn khiến cô ta khó xử, rõ ràng xem thường gia đình cô ta…
Hoắc Tư Noãn nhắm mắt, hít sâu để tâm trạng bình tĩnh lại. Nhưng đúng vào lúc này, hộp quà trong tay đột nhiên bị người ta cưới đi, Hoắc Tư Noãn bất ngờ mở mắt, phát hiện hộp quà bị Hoắc Yên cầm trong tay.
"Em làm gì!"
Hoắc Yên gắt gao nhìn chằm chằm Hoắc Tư Noãn, hộp quà cầm trong tay hơi run rẩy "Hạn vạn tệ, không đắt sao?"
Hoắc Tư Noãn cảm thấy không ổn, trách cứ: "Hoắc Yên, em đừng làm loạn, đưa đồ cho chị."
Cô ta tiến lên muốn cướp lại hộp quà trong tay Hoắc Yên, Hoắc Yên lùi ra sau một bước tránh cô ta.
"Đây là đồ chị đòi ba mẹ mua?" Hoắc Yên hung dữ trừng mắt nhìn cô ta, trầm giọng chất vấn: "Bỏ ra hai vạn tệ?"
Hoắc Tư Noãn cảm thấy không ổn, không hiểu vì sao một người nhu nhược và vô hại như Hoắc Yên đột nhiên lại dùng ánh mắt đấy nhìn cô ta.
"Hoắc Tư Noãn, chị có thấy quá đáng không, mỗi tháng tiền lương của ba mẹ mới có mấy ngàn tệ, chị bắt ba mẹ cho chị hai vạn vì muốn mua quà tặng cho người khác." Giọng nói của Hoắc Yên có chút khàn khàn: "Chị có biết tiền này ở đâu không?"
Sắc mặt Hoắc Tư Noãn sắp không giữ được nữa, trước mặt bạn bè cô ta cẩn thận từng chút bảo vệ lòng tự trọng của mình, trước nay không hề nhắc tới công việc của ba mẹ, càng tránh nhắc tới hoàn cảnh gia đình, chính là không muốn để người khác xem thường.
Mà Hoắc Yên lại dễ như trở bàn tay, vạch trần sự phù phiếm mà cô ta cố gắng tô vẽ…
Cô ta như phát điên xông tới bên người Hoắc Yên, quát lớn: "Tao không cho phép sao mày dám nói, mày im miệng cho tao! Mày không cần thể diện nhưng tao cần!"
Cô ta nói xong không đợi Hoắc Yên phản ứng, đoạt lấy cái hộp trong tay Hoắc Yên rồi quay người chạy ra ngoài.
Đường Uyển Chi lo lắng cảm xúc của Hoắc Tư Noãn kích động như thế sẽ xảy ra chuyện, vội vàng nói: "Thời Hàn, con mau đi xem Tư Noãn thế nào rồi."
Nhưng giờ phút này Phó Thời Hàn lại nắm chặt bàn tay mảnh khảnh của Hoắc Yên, trong mắt chỉ chứa mình cô, nhỏ giọng an ủi, cố gắng giúp cô bình ổn lại cảm xúc, đâu còn quản được người khác thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!