Chương 17: Canh hai

"Có thể, sờ tóc anh không?"

Không khí tại hiện trường bỗng trở nên xấu hổ.

Thành viên của Ban Truyền thông tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, không khí đột nhiên im lặng, không biết là xảy ra chuyện gì.

Mà thành viên bên Ban Chương trình không hẹn mà cùng ngậm miệng, nhìn về phía Phó Thời Hàn.

Bọn họ còn nhớ rõ lúc liên hoan, Phó Thời Hàn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ —

Tuyệt đối không cho phép các Ban trong hội sinh viên sử dụng tiền công quỹ để liên hoan.

Bây giờ chuyện xảy ra ngay dưới mí mắt, nhiều người nhìn như vậy, nhưng hết lần này đến lần khác là Ban Truyền thông dẫm lên vùng có bom, phải biết trưởng Ban Truyền thông không phải là người bình thường a, là vị hôn thê của Phó Thời Hàn đó!

Trong nháy mắt sắc mặt Phó Thời Hàn lạnh xuống, đuôi mắt khẽ giật, đang định mở miệng lại bị Thẩm Ngộ Nhiên kéo cổ tay.

Thẩm Ngộ Nhiên nhỏ giọng nói với Phó Thời Hàn: "Nếu  như bây giờ chuyện vỡ nở, mọi người đều rất khó coi, cậu chừa cho chị gái cô ấy chút mặt mũi."

Chừa cho chị gái cô ấy chút mặt mũi.

Thẩm Ngộ Nhiên nhất mạnh chữ "chị gái cô ấy".

Mấy chữ này giống như có ma lực, những lời Phó Thời Hàn định nói liền bị chặn ở cổ họng.

Mà những lời này, Hoắc Yên vừa tới sau lưng hai người liền nghe thấy, tay nắm dây balo bỗng nhiên siết chặt.

Phó Thời Hàn làm người, Hoắc Yên hiểu rất rõ, anh tuyệt đối không phải vì việc tư mà ảnh hưởng đến việc công, ngay trước thành viên mới của hai Ban, nếu như hôm nay chuyện này không được giải quyết, sợ rằng tương lai muốn ngăn chặn việc lạm dụng công quỹ sẽ càng thêm khó khăn.

Người khác sẽ nói anh thiên vị, gặp chuyện như vậy, bởi vì quan hệ liền không xử lý, thế nào lại muốn người khác làm theo.

Cấp dưới sẽ khó phục tùng.

Đầu óc Hoắc Yên khẽ xoay chuyển, nhìn về phía Hoắc Tư Noãn, bật thốt: "Chị, tiền liên hoan lần này, vì sao không để mọi người AA?"

Phó Thời Hàn và Thẩm Ngộ Nhiên đồng thời kinh ngạc quay lại nhìn Hoắc Yên, đôi mắt cô gái dưới ánh đèn mờ tối, lộ ra chút dịu dàng động lòng người, nhưng cũng rất kiên định.

Ánh mắt của cô giống như mọc rễ trên người Hoắc Tư Noãn.

Hoắc Tư Noãn vừa kịp phản ứng, sắc mặt thoáng cái trắng bệch, hung dữ trừng mắt với tân sinh viên "không hiểu chuyện" buột miệng nói ra kia.

Tân sinh viên kia đã sợ đến không dám ngo ngoe.

"Ôi chao, mọi người nghiêm túc như vậy làm gì." Phó Ban Thôi Giai Kỳ lập tức đứng ra nói: "Không phải có chút tiền thôi sao, ai bỏ mà chả được, hôm nay đàn chị Hoắc Tư Noãn của mấy đứa mời, không cần AA."

Đương nhiên, cô ta cũng không phải dạng lương thiện gì, mặc dù giúp Hoắc Tư Noãn khỏi xấu hổ, nhưng toàn bộ khoản tiền này đều hắt lên người Hoắc Tư Noãn.

Hoắc Tư Noãn có bậc thang, lập tức thuận thế mà xuống, lấy ví tiền trong túi mình, cắn răng nói: "Không sai, hôm nay đàn chị mời, không cần mấy đứa AA."

Cô ta xoay người đi khỏi sân khâu, ý cười trên mặt trong khoảng khắc lập tức tắt ngúm.

Một tối này vừa rượu vừa nước ngọt rồi trái cây, hóa đơn không dưới một nghìn tệ, lúc đầu coi như có thể dùng vào tiền công quỹ, không nghĩ tới hội viên mới không hiểu chuyện, lại nói toạc ra ngay trước mặt Phó Thời Hàn.

Tham ô công quỹ, mấy ban trong hội sinh viên liên hoan đều làm thế, trong lòng mọi người ngầm hiểu, không ai trắng trợn nói ra như vậy.

Đây không phải là… đánh thẳng vào mặt Phó Thời Hàn sao?

Mấy hội viên mới nhìn nhau, thấy rõ ràng sóng ngầm cuồn cuộn giữa mọi người, vẫn không hiểu tại sao, tại sao lại chia AA, bọn họ đều bị làm cho choáng váng.

Phó Thời Hàn nhìn một đám người trước mặt, trong lồng ngực như đang có lửa bốc lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!