Chương 15: Em gái ruột

"Người con trai này, che dấu hai khuôn mặt."

Hoắc Tư Noãn bỏ vài cuốn sách vào trong túi rồi ra khỏi phòng học, Thôi Giai Kỳ đuổi theo phía sau, một tay khoác lên vai cô ta, mỉm cười nói: "Tư Noãn, cùng ăn cơm tối nhé."

Hoắc Tư Noãn treo một nụ cười trên mặt: "Được."

Bên cạnh Thôi Giai Kỳ còn có mấy người chị em, đều là mấy người bình thường Hoắc Tư Noãn vẫn hay chơi.

Nữ sinh có điều kiện trong lớp Hoắc Tư Noãn không ít, ngày thường thường dạo quanh các trung tâm thương mại, hoặc ăn ở cửa hàng cao cấp, hôm nay cô mua nước hoa Hermes thì tôi mua một cái túi LV, vừa ganh đua so sánh vừa nịnh hót lẫn nhau.

Cái tuổi này, trong nhóm con gái này, sau lưng không ai phục ai nhưng trước mặt nhau vẫn cười tươi như cũ, luôn có thể cùng nhau chơi đùa, quan hệ nhìn chung là hòa hợp.

Ngày thường Hoắc Tư Noãn vẫn chơi với những người đó, không có nguyên nhân gì, bọn họ là tiểu thư nhà giàu giai cấp thượng lưu, được họ coi trọng và yêu thích có thể tăng thêm giá trị của mình.

Hoắc Tư Noãn biết, bọn họ chơi với cô ta bởi vì Phó Thời Hàn.

Cho dù hiện tại cô ta phùng má giả người mập, nhưng mấy người đó vẫn đồng ý chơi cùng cô ta, chỉ bởi vì…

Cô ta là vị hôn thê của Phó Thời Hàn.

Đương nhiên, suy nghĩ này cô ta chưa từng nói với ai, cũng tuyệt đối không thừa nhận.

"Tư Noãn, cậu mới mua túi hả?" Thôi Giai Kỳ liếc nhìn túi xách màu trắng của Hoắc Tư Noãn: "Trước cậu dùng túi Chanel một năm, cuối cùng cũng thay rồi."

Sắc mặt Hoắc Tư Noãn trầm xuống, nét không vui thoáng qua mặt, cô ta lập tức nói: "Dùng khi đi học, có thể đựng rất nhiều sách."

"Tôi biết, đây là nhãn hiệu của Hàn Quốc."

"Ừm, rất được ưa chuộng." Hoắc Tư Noãn mỉm cười nói.

"Đẹp lắm, nhưng…"

Lời của Thôi Giai Kỳ còn chưa nói ra miệng, Hoắc Tư Noãn lập tức đón đầu, nói: "Bình thường ra ngoài chắc chắn sẽ không mang túi này, khi đi học dùng một chút, tớ chỉ là cảm thấy nó khá lớn, đựng được nhiều sách."

Trên mặt Thôi Giai Kỳ nở nụ cười giả nhân giả nghĩa: "Đúng vậy, tớ nhắc nhở cậu chút, bình thường đi dạo phố cùng bọn tớ, cậu đừng xách cái túi này, vẫn nên xách túi Chanel của cậu đi."

Trong lòng Hoắc Tư Noãn giống như bị kim đâm một nhát.

Túi Chanel kia là mẹ mua cho cô ta khi lên năm nhất đại học. Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ, mẹ cô ta không nói hai lời liền gom góp mấy vạn tệ để cô ta mua, còn bảo không đủ thì nói.

Về sau cái túi này trở thành tấm biển của Hoắc Tư Noãn, cô ta cũng không đổi sang cái thứ hai, đảo mắt sang năm hai, cô ta cảm thấy đây là lúc đổi túi mới, gọi điện thoại thương lượng với ba mẹ, bởi vì em gái vừa vào học đại học, tiền đóng học rất nhiều nên tạm thời trong nhà không thể bỏ ra mấy vạn tệ được.

Hoắc Tư Noãn cũng vì chuyện này mà náo loạn mấy ngày với người nhà.

Thế là cô ta quyết định trước tiên mua một cái túi mấy ngàn đeo tạm, tránh cho mấy người Thôi Giai Kỳ nói cô chỉ có một cái túi Chanel để đeo.

Nhưng Hoắc Tư Noãn không ngờ, cái túi này mới vừa đeo hôm nay, liền bị nhóm người Thôi Giai Kỳ nhận ra, nói thương hiệu Hàn Quốc, chứng tỏ bọn họ biết giá cả, so sánh sau lưng cô ta, tất nhiên nói những lời khó nghe, cho nên Hoắc Tư Noãn đành phải nói lên lớp mới dùng.

Nhưng ánh mắt của bọn họ, khiến Hoắc Tư Noãn cảm thấy trong lòng như gai đâm.

Bởi buổi tối còn có lớp, nhóm người Hoắc Tư Noãn tới nhà ăn số ba gần tòa nhà dạy học.

Lúc nhìn thấy Hoắc Yên đang múc cơm, cô ta có chút bất ngờ, không kịp phản ứng đã thấy Hoắc Yên mỉm cười với cô ta, múc thêm cho cô ta một thìa thức ăn.

Hoắc Tư Noãn cầm khay cơm, sững sờ đi tới bên cạnh nhóm người Thôi Giai Kỳ, hồn vía trên mây.

Thôi Giai Kỳ hỏi Hoắc Tư Noãn: "Nữ sinh bán cơm vừa rồi, không ngừng cười với cậu, sao thế, cậu quen?"

Hoắc Tư Noãn hơi chột dạ, vội vàng nói: "Không quen, tớ làm sao có thể quen dạng người như vậy được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!