"Em ấy còn chưa trưởng thành, anh như vậy thật quá cầm thú."
Từ khi Hoắc Yên làm thêm tại nhà ăn số ba đến nay, bạn cùng lớp, còn có đám bạn cùng phòng, tất cả đều thích đến chỗ cửa của cô mua cơm.
Hoắc Yên thấy bạn cùng lớp, luôn tăng thêm một chút thức ăn, tính tình cô tốt bụng, nhân duyên tốt, các sư phụ (đầu bếp) và các dì trong nhà ăn bắt gặp cũng làm như không thấy, chỉ cười hiền lành với cô.
Hoắc Yên dần dần phát hiện, những người xung quanh yêu mến cô càng ngày càng nhiều, mỗi lần đi học, sau khi bước vào lớp, rất nhiều bạn học chào hỏi cô, muốn cô tới bên cạnh mình ngồi.
Chuyện này hoàn toàn không giống cấp hai và cấp ba, khi đó mọi người đều không thích cô, cảm thấy cô chậm chạp, ngu ngốc, chơi với cô sẽ kéo thấp chỉ số thông minh xuống.
Nhưng lên đại học, các bạn học rất vui lòng muốn kết bạn với cô.
Phó Thời Hàn nói với Hoắc Yên, bước chân vào cánh cổng đại học chẳng khác nào bước vào một nửa xã hội, giữa người với người dù nhiều hay ít vẫn tồn tại quan hệ lợi ích, người vô hại như em không biết tính toán, đương nhiên sẽ trở thành cái bánh ngon của mọi người.
Hoắc Yên buồn bực nói: "Anh lại nói em ngốc."
Phó Thời Hàn nghịch nghịch tóc đuôi ngựa của cô: "Đại trí giá ngu, chưa chắc không tốt."
Hoắc Yên nhíu mày, kéo giãn khoảng cách với anh: "Anh đừng có động tí là nghịch tóc em được không, em không còn là trẻ con nữa."
Khóe môi Phó Thời Hàn hơi cong, lực tay nhẹ hơn, cuốn một lọn tóc vào ngón tay, nghịch không biết mệt, tóc của cô không cứng, cực kỳ mềm mượt, cũng không lộn xộn, yên lặng quấn quanh ngón tay của anh.
Giống như chủ nhân, mềm mại nghe lời, không ầm ĩ.
Từ nhỏ Phó Thời Hàn đã được dạy dỗ nghiêm khắc, ông nội là người lính đi lên từ chiến trường, mà ba cũng là thủ trưởng trong quân đội, đối với con trai hết sức nghiêm khắc, yêu cầu anh phải theo đúng khuôn phép, không được nghịch ngợm.
Cho nên bắt đầu khi còn rất nhỏ, Phó Thời Hàn đã học được phong thái nghiêm chỉnh, cũng rất biết cách đối nhân xử thế.
Tất cả mọi người đều khen ngợi, cháu trai nhà họ Phó là rường cột quốc gia, nhân trung chi long.
Năm đó, anh quen biết chị em nhà họ Hoắc.
Chị gái đoan trang thuần thục, tuổi còn nhỏ lại luôn dùng dáng vẻ người lớn nói chuyện với anh, Phó Thời Hàn đương nhiên cũng đáp lại bằng dáng vẻ đó, hai người nói qua nói lại đều là những lời xã giao vô vị, nói chuyện mười phút đã cảm thấy chán ngắt.
Nhưng riêng nhóc con nọ, bím tóc được buộc lên cao, hai tay chống cằm nhìn bọn họ, ánh mắt lộ ra chút mờ mịt lại tràn đầy vui vẻ.
Dáng vẻ đơn thuần khiến Phó Thời Hàn cảm thấy gần gũi.
Thường xuyên gặp gỡ, Phó Thời Hàn và Hoắc Yên quen nhau rất nhanh, cô bé đầu óc ngây thơ khờ khạo, Phó Thời Hàn trước mặt cô hoàn toàn có thể dỡ bỏ ngụy trang, sống theo ý mình.
Bởi cô sẽ không dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn mình chằm chằm, giống như anh sẽ biết thành con quái vật.
Phó Thời Hàn không muốn trở thành quái vật, lúc ở cùng Hoắc Yên, anh có thể làm chính mình.
Khi còn bé coi cô như bạn bè, như người thân, suốt ngày trêu chọc, Hoắc Yên thường xuyên bị anh làm khóc, tủi thân trừng mắt nhìn anh.
Nhưng Hoắc Yên ngốc nghếch, tức giận ba giây, Phó Thời Hàn lại biết dỗ dành lừa bịp lợi hại không khác gì lúc anh trêu chọc, thế nên Hoắc Yên rất không có tiền đồ, vài phút liền nín khóc mỉm cười.
Dần dần trưởng thành, trong lòng Phó Thời Hàn mơ hồ sinh ra một chút ý nghĩ khác thường, từ lần đầu tiên bị ướt ga giường vào buổi sáng sớm, anh liền thường xuyên nằm mơ thấy cô nhóc này, sự kiều diễm trong mơ không thể nói thành lời, có đôi khi lại cảm thấy tội lỗi.
Em ấy còn chưa trưởng thành, anh như vậy thật quá cầm thú.
Nhưng muốn nhịn cũng không nhịn được, một lần kia trèo tường tìm cô, ép cô gọi anh là anh trai, khi đó là anh trai, về sau là Hàn ca, nghe tới nghe lui lại có ý vị khác.
Từng nghe ba mẹ nói chuyện hôn ước với nhà họ Hoắc trên bàn cơm, nói nên là Hoắc Tư Noãn, đoan trang hiền thục, dịu dàng uyển chuyển, là con dâu chuẩn mực tuyển chọn.
Hỏi đến suy nghĩ của anh, Phó Thời Hàn thẳng thắn cự tuyệt, ba anh nổi trận lôi đình, nói mối hôn sự này là ông nội anh định ra, không thể không nghe theo, đây cũng là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn Phó Thời Hàn làm trái ý ba mình.
"Ai cũng không thể ép con cưới người con không yêu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!