Chương 10: Bắt nạt

"Cô gái này, là người của tôi, cậu không thể động vào."

Không ít sinh viên vây trước cửa ký túc xá xem náo nhiệt.

Hoắc Yên vội vàng xuống lầu, vượt qua một đám người, thò đầu nhìn ra hướng cửa, chỉ thấy vị đàn anh kia đứng bên trong hình trái tim bằng nến, hết sức chật vật.

Phần lớn nến đã cháy hết, trên mặt đầy tràn đầy sáp bị chảy, bừa bộn không chịu nổi.

Mà Phó Thời Hàn đứng ngược sáng, ném phích cắm xuống.

Anh mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ phối hợp quần đen ôm lấy thân hình cân đối và hai chân thẳng dài.

Hoắc Yên giật mình nhớ ra, hôm nay anh phải chủ trì hội nghị của hội sinh viên, khó trách ăn mặc trịnh trọng như vậy.

Mà vị huynh đài kia, bởi vì hôm nay tỏ tình mà cũng đóng bộ nghiêm chỉnh như vậy. Ao sơ mi trắng phối cùng quần tây đen, còn cố ý vuốt tóc, nếu nhìn một mình anh ta, cũng coi như đẹp trai.

Nhưng đen cho anh ta, có một Phó Thời Hàn đứng bên cạnh làm so sánh, anh ta vừa lùn vừa gầy, không có tinh thần gì, khí chất hai người cách nhau vạn dặm, không  nỡ nhìn thẳng.

Hội sinh viên đột nhiên tập kích, hủy một màn "bày tỏ thâm tình" của đàn anh khiến anh ta oán giận không thôi, trừng mắt nhìn Phó Thời Hàn: "Chủ tịch hội sinh viên có gì đặc biệt hơn người, thật đúng là tự cho mình là quan lớn! Lão tử không ưa nhất dáng vẻ hội sinh viên các người ỷ thế hiếp người, đại học là cái hồ nước sạch để cho mấy đứa quan liêu như các người vẩn đục sao!

Quảng thiên quản địa, ngay cả người khác tỏ tình cũng muốn quản, ai cho mấy người cái quyền đấy!"

Sinh viên xung quanh xì xào bàn tán, chỉ trỏ nghị luận.

Rõ ràng, vị đàn anh này muốn kéo theo oán hận, muốn lợi dùng thành kiến và hiểu lầm của sinh viên đối với hội sinh viên, giúp anh ta phô trương thanh thế.

Quả nhiên, lập tức có đồng học đứng ra nói: "Đúng vậy, cậu ta tỏ tình cũng không làm trái với nội quy trường học.

"Mấy người chặn đứng người ta thế này, thật không biết tôn trọng."

"Dù là hội sinh viên, cũng không thể muốn làm gì thì làm."

Nam sinh kia thấy có người đứng về phe mình, nói chuyện càng hung hăng vênh váo, chỉ vào mặt Phó Thời Hàn: "Hôm nay cậu phải cho tôi một sự công bằng! Nếu không tôi sẽ gặp lãnh đạo trường báo cáo cậu lạm dụng tư quyền!"

Phó Thời Hàn một câu cũng không nói, khuôn mặt sắc bén nhuộm vẻ xa cách lạnh lùng, đôi mắt đen trắng rõ ràng không một gợn sóng.

Giống như từ đầu đến cuối, không thèm đặt người này vào mắt.

"Nói xong rồi?" Anh hơi hếch cằm, giọng nói lạnh nhạt.

Nam sinh bị anh quét mắt lạnh lùng, cảm giác khí thế tiêu mất một nửa.

Khí thế của Phó Thời Hàn quá mạnh, bất cứ người nào trước mặt anh, đều giống như chuột chạy qua đường, không chỗ che thân.

"Thứ nhất, tỏ tình không có vấn đề, xả rác bừa bãi chỉ cần thu dọn sạch sẽ, cũng không phải vấn đề, nhưng sau mười giờ tối, ồn ào làm phiền người khác, không được."

Trái tim được xếp bằng nến, trong mắt Phó Thời Hàn lại bị coi là rác rưởi, trên mặt nam sinh vô cùng tức giận, nhưng từng câu từng câu của anh đều có lý, anh ta không thể phản bác.

"Thứ hai, anh muốn tỏ tình, không thành vấn đề, nhưng theo dõi và tiết lộ đời tư của người khác, không được."

Anh khẽ nheo mắt, gợi lên một đường cong nguy hiểm.

"Thứ ba, tỏ tình với nữ sinh, không thành vấn đề, nhưng cô gái đó, không được."

Đầu ngón tay thon dài của anh chỉ vào Hoắc Yên đang mặc một cái váy ngủ hình bông hoa nhỏ ngang gối, mái tóc dài đen nhánh như thác nước rủ xuống đầu vai, đôi mắt hạnh trong veo tựa như vừa được gội rửa.

Cô chớp chớp mắt nhìn Phó Thời Hàn, lúc đầu còn tưởng là một bài giáo huấn của chủ tịch hội sinh viên về vi phạm kỷ luật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!