Chương 91: Ngoại truyện 11: Tiểu Nguyệt Nha – Bị ăn

Nước biển ở vùng này âm ấm, lúc vừa bước xuống biển thì mát lạnh, nhưng chỉ cần ngâm một khoảng thời gian ngắn thôi thì sẽ thích ứng dần với độ ấm, thoải mái vô cùng.

Nhạc Nha có thể ngửi được vị biển vây quanh mình, khác hẳn với mùi hương mà gió biển thổi tới, thậm chí còn có thể cảm nhận được vị mặn trong không khí nữa.

Trần Dạng đặt tay lên hông cô.

Vì ngâm mình dưới nước nên Nhạc Nha rất dễ nổi, giống như cả người cô không có trọng lực vậy, mỗi khi cô sắp nổi lên đều sẽ bị Trần Dạng kéo xuống lại.

Tay anh đặt lên lưng của cô, da thịt cả hai chạm vào nhau.

Có thể là vì hôm nay anh vẫn chưa kịp cạo râu nên khi tay cô vô tình sượt qua cằm của anh có thể cảm nhận được những sợi râu nhỏ mạnh đâm vào tay mình, không đau nhưng lại hơi kỳ lạ.

Nhạc Nha giơ tay lên sờ thử, bị Trần Dạng giữ tay lại, thấp giọng nói: "Không có ai nói với em là không được tùy tiện động tay động chân à?"

Cô thu tay lại: "Em không sờ nữa là được chứ gì?"

Trần Dạng kéo cô vào lòng, "Muộn rồi."

Nhạc Nha nhạy cảm phát giác ra trên người anh có biến hóa, nhỏ giọng mắng anh b**n th**, hai tai đỏ bừng như sắp rỉ máu.

Cô lại định né ra, Trần Dạng siết nhẹ eo cô, "Đừng có lộn xộn."

Giọng anh hơi khàn, lại kề sát tai của Nhạc Nha nên dọa cô cả buổi không dám động đậy, cứ thế bám lên người anh mà ngẩn cả người.

Qua mấy phút dài thật dài, Trần Dạng mới thở hắt ra một hơi, nắm chặt tay cô, "Anh dẫn em đi."

Nhạc Nha nói: "Có phải anh vẫn còn khó chịu trong người không?"

Trần Dạng chỉnh sửa lại kính bảo hộ của cô, "Khó chịu thì sao, em có thể giúp anh à? Trên biển thì làm được gì, đừng có suy nghĩ lung tung nữa."

Anh chuyển sang chủ đề về mấy hạng mục cần chú ý trong công việc.

Nhạc Nha vừa nghe anh nói vừa nhìn xuống nước, đúng lúc nhìn thấy một đàn cá nhỏ bơi qua trước mặt cô, gần sát chỗ hai người.

Phía bên dưới là san hô và đá ngầm, đủ mọi loại cá đầy màu sắc tung tăng bơi lội, thậm chí còn có cả sao biển lớn bằng gang tay nép mình trên tảng đá gần đó nữa.

Mãi gần nửa tiếng sau, cô mới cảm thấy lạnh.

Trần Dạng nhanh chóng ôm lấy cô, Nhạc Nha tháo trang bị xuống, bởi vì không thở được bằng mũi nên chỉ có thể há miệng th* d*c.

Xuyên qua kính bảo hộ, cô chợt thấy Trần Dạng đang nhìn mình.

Tim Nhạc Nha đập thình thịch, nhỏ giọng nói: "Đừng nhìn em."

Kính bảo hộ này che kín hết cả mặt cô, cô có cảm giác khi đeo kính này vào mình sẽ rất xấu, nhưng ánh mắt Trần Dạng nóng rực, không thể làm lơ nổi.

Nhạc Nha ngại ngùng đưa tay che mắt anh lại.

Trần Dạng nói: "Sợ gì chứ."

Anh nói thêm gì đó nhưng Nhạc Nha không nghe thấy, bên tai chỉ có tiếng động cơ vang vọng, cô quay đầu lại nhìn, là một chiếc thuyền.

Tạ khinh Ngữ đứng trên thuyền gọi cô: "Nhạc Nha! Thấy tớ không?"

Ngoại trừ bọn cô thì hầu như tất cả mọi người đều đã lên thuyền, Tô Tuệ còn ngồi ăn táo rất thảnh thơi, chắc là mang từ trên đảo theo.

Trần Dạng nói: "Lên đi."

Anh đỡ Nhạc Nha đến cạnh thuyền, dáng người cô nhỏ nhắn nên cũng nhẹ cân, anh dễ dàng nâng cô lên, sau đó leo lên theo sau cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!