Trước khi lên tới đảo, Nhạc Nha đã ngủ được một giấc.
Lúc cô tỉnh dậy thì Trần Dạng đang đọc tạp chí, dáng vẻ hết sức chuyên chú, động tác ngẫu nhiên lật sang trang mới khiến người ta phải sáng cả mắt.
Trần Dạng quay đầu lại, "Nhìn gì mà xuất thần dữ vậy?"
Nhạc Nha mỉm cười, "Nhìn anh, anh không vui hả?"
Trần Dạng xoa tóc cô, ngón tay trượt dần qua tai cô, khẽ vân vê, nói: "Đương nhiên là vui rồi."
Nhạc Nha lắc lư đầu, không nói gì.
Rời khỏi sân bay, cả nhóm lại ngồi xe đến bến tàu, chiếc thuyền bọn họ thuê trước đó đang chờ sẵn ở bến.
Bờ biển ở đây khác hẳn bờ biển ở trong nước, bầu trời xanh thẳm trong lành khó tin, y như chỉ có trong trí tưởng tượng của con người vậy, mỗi chi tiết đập vào mắt đều là phong cảnh tuyệt đẹp.
Từ đây lên đảo chỉ cần vài phút đi ca nô, bãi cát trắng và bóng dừa cao lớn nhanh chóng xuất hiện trước mặt mọi người, còn có cả khu nhà gỗ được xây dựng trên mặt biển nữa.
Tạ Khinh Ngữ nói: "Tối nay tụi mình ở đây nè."
Khu nhà gỗ trên đảo có giới hạn, thường sẽ rất nhanh hết phòng, nhưng may mà bọn họ không đi vào mùa cao điểm, nếu không thì sẽ chẳng có chỗ để đặt nữa.
Nhạc Nha nhớ tới căn hộ bên bờ biển của Trần Dạng, nhỏ giọng nói: "Phong cảnh nơi này đẹp thật, y như chỗ anh dẫn em tới vậy."
Trần Dạng nói: "Em đang ám chỉ anh mua một hòn đảo nhỏ à?"
Nhạc Nha không ngờ anh lại trả lời thế này, trừng mắt nhìn anh, "Anh nói nhảm gì vậy, em không có ám chỉ như vậy, anh đừng xuyên tạc ý của em."
Một hòn đảo nhỏ chắc chắn không hề rẻ chút nào.
Trần Dạng chỉ cười cười.
Ca nô chậm rãi cập bến, bãi cát ở đây trắng xóa, sóng biển vỗ nhẹ vào bờ, cuốn theo vài hạt cát trở về.
Nhạc Nha mang giày da, mà mũi thuyền lại cao hơn một mét, cô không có can đảm nhảy xuống dưới như nhóm Tạ Khinh Ngữ.
Trần Dạng nhảy xuống trước, đưa tay ra: "Lại đây."
Anh ôm Nhạc Nha xuống ca nô bằng một tay, sau đó đi đến chỗ sóng biển đánh không tới nữa mới thả cô xuống.
Nhạc Nha bị dọa sợ ôm chặt cổ anh.
Trần Dạng nhìn bộ dáng này của cô, khóe môi bật ra tiếng cười, lồng ngực rung động theo, Nhạc Nha nằm gọn trong lòng anh cũng cảm nhận rõ ràng.
Cả nhóm Tạ Khinh Ngữ ở gần đó đã bắt đầu rời đi.
Tạ Khinh Ngữ vừa đi thẳng đến chỗ khách sạn mình đã đặt chỗ trước vừa gọi điện cho người phụ trách, rất nhanh một người trẻ tuổi với làn da ngăm đen xuất hiện trước mặt họ.
Nhạc Nha chú ý tới khuôn mặt anh ta không hề có lông mi, cô cảm thấy kì lạ, cố gắng nhìn kỹ hơn thì bỗng có bàn tay xoay mặt mình lại.
"Nhìn gì đó?"
Nhạc Nha chớp mắt, "Có nhìn gì đâu."
Người phụ trách dẫn bọn họ đến phòng đã đặt, cả nhóm đi xuyên qua một rừng thông nhỏ, ở cuối con đường có khu nhà gỗ, được xây dựng theo lối kiến trúc ở nơi này, không phải là khách sạn tầng gác mà là từng ngôi nhà tách biệt.
Mỗi người đều được sắp xếp ở gian nhà gỗ riêng, kéo dài từ bãi cát đến bờ biển, giống như căn nhà sàn thu nhỏ, chỉ khác là bên dưới nhà gỗ là biển nên còn được gọi là nhà thủy.
Nhà thủy không lớn lắm, nhưng đều đầy đủ đồ đạc, đứng ở bên trong còn có thể nghe cả tiếng sóng biển, trong không khí thoang thoảng hương gió biển vô cùng thanh bình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!