Chương 87: Ngoại truyện 7: Tô Tuệ x Tô Thành – Dậy rồi à?

Tất cả mọi thứ đều mỹ vị hơn gấp nhiều lần so với tưởng tượng của Tô Thành.

Sau ngày đầu tiên đi theo Trương phu nhân đến Tô gia, anh còn đang suy nghĩ làm thế nào để có thể sống hòa hợp với cô em gái kia, không ngờ lại bị đối phương đông lạnh hết một đêm.

Sau một thời gian dài, anh cũng bắt đầu trở nên can tâm tình nguyện.

Mấy giây liền Tô Tuệ không hề phản ứng kịp, trước mắt là khuôn mặt phóng đại không tỳ vết, cô và Tô Thành chưa từng áp sát nhau thế này bao giờ, lúc bôi thuốc cũng cách một khoảng cách nhất định.

Cánh môi bị cắn không nhẹ, sau đó đầu lưỡi của Tô Thành thăm dò đi vào, câu đi viên kẹo ngọt trong miệng cô.

Mãi cho đến khi Tô Thành lùi lại, Tô Tuệ vẫn duy trì trạng thái cứng đờ đó, cô che miệng gào to: "Tô Thành, sao cậu có thể b**n th** như vậy!"

Tô Thành quan sát dáng vẻ kích động của cô, nói: "Đây là tại cậu nói thôi."

"Tôi là em gái của cậu mà!" Tô Tuệ không thể tin nổi, cường điệu nói: "Cậu có hiểu hai chữ em gái này không? Có phải cậu mù chữ rồi không?"

Tô Thành mỉm cười, "Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ không còn là anh em nữa."

Tô Tuệ bị nụ cười của anh dọa sợ, trừng mắt nhìn thêm mấy giây rồi lại lo lắng trở về phòng mình, đóng sầm cửa lại.

Phản ứng đó của cô hoàn toàn nằm trong dự liệu của Tô Thành.

Nói thật, đã sống chung nhiều năm như vậy, anh cũng biết nhược điểm của Tô Tuệ là gì, bình thường cô đắp lên mình lớp ngụy trang là một nàng mèo hổ báo, lúc nào cũng giương nanh múa vuốt, nhưng thật ra lại không hề có lực sát thương nào.

Thế nhưng anh cũng không hi vọng sẽ có người nhìn thấy bộ dáng này của cô.

Chỉ cần cô biến thành mèo nhỏ trước mặt anh là được.

Sau khi Tô Tuệ trở về phòng, cô thật sự rất muốn hét thật lớn, nhưng mà cô cảm thấy làm vậy thì thần kinh quá nên chỉ có thể mắng Tô Thành không ngừng.

Mắng từ những chuyện xa xưa cho đến bây giờ.

Tô Tuệ chưa từng hôn môi bất kì ai, lần duy nhất suýt yêu sớm cũng đã bị Tô Thành cản trở từ trong trứng nước, bây giờ nghĩ lại thật sự thấy anh phiền vô cùng.

Trần Dạng và Nhạc Nha ngọt ngào như vậy, còn cô lại suy bại đến mức bị cưỡng hôn, đúng là chẳng có ai thảm bằng cô.

Tô Tuệ nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng đăng nhập vào Wechat hỏi Tạ Khinh Ngữ: "Bạn yêu à, tớ nên làm gì bây giờ?"

Tạ Khinh Ngữ khó hiểu, tin nhắn này không đầu không đuôi, cô ấy cũng không biết đã xảy ra chuyện gì nữa: "Sao vậy?"

Lương Thiên ở bên cạnh tưởng có vấn đề gì, định ghé người qua xem thì bị cô ấy đẩy ra.

Tô Tuệ cạch cạch gõ chữ: "Tớ bị cưỡng hôn, bây giờ tớ có nên đi giết anh ta không? Đánh chết rồi không bao giờ gặp mặt nữa?"

Tạ Khinh Ngữ bất ngờ, nhanh chóng trả lời lại: "Ai dám cưỡng hôn cậu, bà mẹ nó, bây giờ lá gan tụi này lớn thiệt, mau đánh chết hắn ta cho tớ!"

Tô Tuệ không thể nào nói với cô ấy đó là Tô Thành được.

Tính ra chuyện này có vẻ ngại ngùng sao đó, cũng kỳ quái nữa, đang êm đẹp tự dưng lại biến thành thế này, như vậy khoảng thời gian sau cô không thể nào đối mặt với Tô Thành được nữa rồi.

Ai ngờ Tô Thành lại đột nhiên nói là không muốn làm anh trai, sớm biết anh sẽ nói những lời này thì hôm nay trước bàn dân thiên hạ cô đã không gọi rồi.

Vốn còn tưởng nếu gọi như vậy thì Tô Thành sẽ vui vẻ trong lòng, mình cũng đã nhịn xuống một phần, nhưng giờ thì hay rồi.

Tô Tuệ vẫn còn nhớ rõ chuyện vừa xảy ra lúc nãy.

Không muốn làm anh trai của cô, vậy thì muốn làm gì?

Còn hôn cô nữa…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!