Chương 50: Cậu có thích tôi chút nào không?

Rất nhiều người khi cuộc đời kết thúc sẽ được đưa tin tức trên báo chí, những cảnh nhảy lầu có người chết thường sẽ chỉ xuất hiện trong phim ảnh và tivi, chứ trong cuộc sống thường ngày rất hiếm khi nào nhìn thấy tận mắt được.

Đối mặt với vấn đề của Trần Dạng, Nhạc Nha lắc đầu, cô đương nhiên chưa từng chứng kiến, ngay cả những tin tức này cô cũng hiếm khi đọc đến.

Trần Dạng nắm chặt tay, nói: "Hồi tám tuổi tôi đã chứng kiến rồi."

Ở tuổi lên tám này mà nói lớn thì không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, với tư cách là một đứa trẻ thì cũng đã sớm bắt đầu ghi nhớ mọi chuyện rồi.

Nhạc Nha sững người lại, không biết nên nói gì, cuối cùng cũng lên tiếng: "Người đó có phải là..."

Trần Dạng trầm mặc: "Là mẹ tôi."

Những lời này thật chất đều đúng y với dự đoán của Nhạc Nha, tất cả mọi dấu hiệu đều đã hiện rõ, vì sao mối quan hệ giữa Trần Dạng và ba mình căng thẳng như vậy, vì sao anh và ba anh lại nhiều lần xảy ra mâu thuẫn như thế.

Đều kết nối với câu nói ngoài phòng bệnh kia.

Trần Dạng nhìn cô, nói tiếp: "Thật ra khi còn nhỏ tôi rất hạnh phúc, chắc cũng giống với những người bình thường khác, một nhà ba người, tuy không giàu có nhưng cũng rất bình dị, ấm áp."

Ngón tay anh nhẹ nhàng đệm lên bàn tay cô, gần trùng với nhịp tim đập trong lòng, thình thịch, thình thịch.

Nhạc Nha hơi tê dại, nhưng cũng không rút tay về.

"Tất nhiên cuộc sống đó cũng không kéo dài được bao lâu, bọn họ bắt đầu cãi vã, mãi cho đến khi tôi lên tiểu học." Giọng nói Trần Dạng nhàn nhạt, không nghe ra được cảm xúc của anh, "Mãi cho đến năm tôi bảy tuổi, người đàn ông kia thường xuyên ở bên ngoài."

"Mấy ngày đầu thì hay về khuya, sau này thì cả đêm không thèm về nhà, ngủ lại ở bên ngoài." Anh nhắm mắt lại, "Tôi là người đầu tiên phát hiện ra ông ta ngoại tình."

Anh tan học về nhà, nghe thấy lời bạn học nói.

Trần Dạng đến nay vẫn nhớ rõ câu nói của bạn học kia: "Cậu xem kia có phải là ba cậu không, mẹ cậu đẹp ghê á!"

Nhưng người đó không phải là mẹ anh.

Nhạc Nha muốn an ủi anh nhưng lại không biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể khô khan nói: "Đều đã qua rồi."

Hơn nữa, mẹ cô cũng ngoại tình.

Nhạc Nha thật sự không hiểu, nếu không thể chịu nổi nữa thì có thể ly hôn, tại sao lại lựa chọn ngoại tình, như vậy có gì tốt sao?

Trần Dạng lấy tay cào tóc mình, "Tình cảm cha con giữa tôi và ông ta cũng không sâu, sau khi phát hiện ông ta ngoại tình, số lần cãi nhau giữa mẹ tôi và ông ta càng nhiều hơn, lúc đầu chỉ ở trong phòng của bọn họ, sau này thì trực tiếp cãi nhau trước mặt tôi."

"Khi đó tôi đang ở một bên làm bài tập, bên tai toàn là tiếng cãi nhau giữa bọn họ, bọn họ còn thích ném đồ đạc, mỗi khi bình tĩnh lại thì trong nhà đã trở thành một mớ hỗn độn."

Sau đó Trần Dạng khi còn nhỏ sẽ dọn dẹp tất cả.

Anh học cách im lặng khi hai người họ cãi nhau, học cách không để ý tới bọn họ nữa, vì anh cho rằng nếu anh làm vậy thì gia đình này vẫn là một gia đình hoàn chỉnh.

Nhưng sau đó sự thật nói cho anh biết mình đã sai lầm thế nào.

"Bọn họ cãi nhau nháo loạn từ khi tôi bảy tuổi đến lúc tám tuổi, đúng một năm tròn, mỗi ngày cũng phải cãi nhau ít nhất một lần, mỗi lần chỉ xoay quanh mấy vấn đề, y như một vòng tròn lẩn quẩn."

Trần Dạng rũ mắt yên lặng nhìn bàn tay Nhạc Nha đặt lên mền.

Vừa trắng muốt lại tinh tế, lúc chạm vào thì vạn phần mềm mại.

Anh bình tĩnh nói: "Lần cãi nhau nhiều nhất cũng kéo dài từ sáng sớm cho đến tối muộn."

Nhạc Nha kinh ngạc nói: "Tần suất đó cũng cao quá rồi."

Đúng vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!