Chương 49: Thân mật

Lúc y tá đến phòng bệnh đã là mười phút sau.

Cô ấy nhìn thấy Trần Dạng giật kim tiêm ra, không vui nói: "Cậu bộ dạng thế này rồi mà còn không chịu nằm yên? Tôi sẽ băng bó sức thuốc lại cho cậu, còn phải truyền nước nữa."

Có lẽ vì Lương Thiên với Triệu Minh Nhật nên y tá cũng không đề cập đến chuyện Triệu Minh Võ với anh.

Nhạc Nha nhìn Trần Dạng nằm trên giường, nghiêng đầu dõi theo cô.

Cô nói khẽ: "Cậu nghe lời bác sĩ đi, đừng có lộn xộn."

Hồi nãy khi cô chứng kiến anh tức giận, miệng vết thương chảy máu nhuộm đỏ cả băng gạc, nhìn thôi cũng cảm thấy tim đập nhanh liên hồi.

Thừa dịp y tá đang băng bó vết thương cho anh, Nhạc Nha nói: "Tôi ra ngoài mua ít đồ, cậu đừng có chạy lung tung."

Cô ra khỏi phòng bệnh.

Lương Thiên đang ở bên ngoài nghe bác sĩ răn dạy, bác sĩ còn tưởng là do cậu ta với Triệu Minh Nhật làm, sau đó lại cằn nhằn thêm một đống.

Sau khi bác sĩ đi, Lương Thiên nhẹ nhàng thở ra, "Bác sĩ nói nhiều thiệt chứ, có vấn đề cứ nhắc đi nhắc lại hoài nghe muốn phiền muốn chết."

Triệu Minh Nhật gãi trán, "Không đuổi tụi mình ra ngoài là may rồi, cậu đừng có nhiều chuyện."

"Người đàn ông kia đi khám bác sĩ rồi." Giọng nói của Lương Thiên không tốt lắm, "Ông ta đúng là đồ khốn, nếu là tôi chắc đã giết ông ta từ lâu rồi."

Triệu Minh Nhật nói: "Sau đó vào tù ngồi đúng không?"

Lương Thiên vội vàng khoát tay: "Vậy thì không được, Dạng ca thành tích tốt như vậy, phải vào đại học trọng điểm, sao lại để một tên cặn bã như vậy phá hủy tương lai được chứ."

Sau này tìm hiểu bọn họ mới biết được, Trần Dạng sống trong hoàn cảnh như vậy mà thành tích luôn nằm trong top đầu thật sự không dễ chút nào.

Nếu là hai người họ, chắc đã cam chịu từ lâu rồi.

Lương Thiên nói xong xoay người lại liền nhìn thấy Nhạc Nha đứng trước cửa phòng bệnh, cậu ta sững người, "À... vừa rồi tôi chỉ nói nhảm thôi."

Nhạc Nha: "Tôi cũng nghe thấy rồi, không sao đâu."

Lương Thiên lại gãi gãi đầu, thật sự không ngờ mỗi khi nói xấu người khác đều bị nghe thấy, cậu ta không khỏi tự hỏi trong lòng, chẳng lẽ mình đen đủi đến mức đó sao?

Nhạc Nha mỉm cười, "Tôi không hỏi hai cậu đâu, đừng tỏ vẻ khó xử nữa, tôi chỉ muốn biết người đàn ông kia bây giờ đang ở đâu thôi."

Hai người trước mặt liếc nhìn nhau.

"Đang ở chỗ bác sĩ bên kia." Triệu Minh Nhật lên tiếng trước: "Tôi dẫn cậu qua, chỉ là đừng vào trong, miễn cho xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Nhạc Nha gật đầu.

Chỉ cần đi hai phút là đến nơi.

Phòng khám của bác sĩ ở bệnh viện có một cửa sổ nhỏ lắp kính thủy tinh trên cửa ra vào, có thể nhìn thấy một phần ở bên trong.

Trần Minh Võ ngồi xe lăn, bác sĩ đang bôi thuốc cho ông ta, mặt bên của ông ta sưng phồng, vết máu ở khóe miệng đã được lau sạch sẽ.

Ông ta được bác sĩ khám mà không có bất kì cảm xúc nào.

Nhạc Nha đối với người đàn ông này không có ấn tượng tốt lành gì.

Lúc ấy cô có lòng tốt muốn đẩy xe giúp ông ta, không ngờ mình lại bị đẩy ngã xuống đất, sẹo trên tay bây giờ đã biến mất, nhưng vẫn có thể nhìn thấy chút vệt trắng nhỏ, chắc phải mất một khoảng thời gian ngắn nữa mới biến mất hoàn toàn.

May mà tạng người của cô không dễ lưu lại sẹo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!