Trên hành lang đông người kín chỗ, tiếng la hét đùa giỡn ồn ào hòa vào nhau.
Cửa ra vào lớp 17 không có mấy người, Lương Thiên gãi gãi đầu, "Trong nhà Dạng ca có chút chuyện... hơi nghiêm trọng, là ba của cậu ấy...."
Nói cả buổi cậu ta cũng không thể nói hết câu.
Lương Thiên thở dài: "Chuyện này mà nói nữa thì dài dòng lắm, tôi cũng không biết phải nói thế nào với cậu nữa, để tôi dẫn cậu đến đó được không?"
Chủ yếu là do quá rối rắm, cậu ta mà nói nữa sẽ khiến mọi người chóng mặt mất, cậu ta cũng chỉ biết sơ sơ thôi, không rõ tường tận rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhạc Nha mấp máy môi: "Đến bệnh viện?"
Lương Thiên cứng người, gật đầu: "Ừ, đến bệnh viện."
"Đúng là Dạng ca bị thương." Triệu Minh Nhật ở phía sau chen đầu lên, nhỏ giọng nói: "Nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, tụi này cũng không dám nói cho cậu biết."
Lúc biết rõ sự tình đó, hai người họ liền cúp học chạy qua, Trần Dạng còn dặn không được nói cho cô biết.
Nhưng làm sao có thể giấu được.
Trước khi thi tháng bị hỏi một lần, trong lòng Lương Thiên biết chắc cô rất nhanh sẽ nhận ra ngay, ngoài miệng vẫn nói dối cho qua.
Nhưng một lời nói dối quay quanh vô số lời nói dối khác, hai tên học tra, ai mà biết ngày hôm sau đúng lúc lại là kỳ thi tháng.
Nhạc Nha lại thi chung phòng với Trần Dạng, người có đi học hay không là nhìn ra ngay, một ngày không gặp thì thôi, đằng này là vắng mặt mấy ngày liền, là người thì ai cũng nhận ra có gì đó không đúng ở đây.
Cho nên Lương Thiên đoán trước mình sẽ bị hỏi, chỉ không ngờ là cô lại tới nhanh như vậy.
Cậu ta vẫn còn nhớ rõ lúc mình nhận được tin nhắn kia, khi chạy đến gặp anh, lần đầu tiên cậu ta được chứng kiến hình ảnh máu chảy thành sông trong truyền thuyết là như thế nào, cả người như bị đông cứng chỉ biết chôn chân một chỗ.
Lúc trước Trần Dạng đánh nhau với học trưởng lớp trên cũng không đến mức này.
Tim Nhạc Nha đập thình thịch, khống chế không được suy nghĩ sai lệch trong lòng, hỏi: "Nặng đến mức cậu ấy không thể trả lời tin nhắn của tôi luôn sao?"
Cô nghe thấy giọng nói của mình run run.
Triệu Minh Nhật sợ cô khóc, nhỏ giọng an ủi: "Điện thoại cậu ấy bị ném hư rồi."
Nhạc Nha hít sâu một hơi, gật đầu, "Ừm, tôi biết rồi, để tôi về lớp lấy đồ đã, lát nữa sẽ đến tìm mấy cậu."
Cô nói xong liền xoay người chạy về lớp 1.
Lương Thiên và Triệu Minh Nhật nhìn theo bóng lưng của cô, trong lòng có loại cảm giác không nói nên lời, phải qua một lúc lâu mới thở ngắn thở dài.
Trở lại lớp, Nhạc Nha không nói gì.
Tạ Khinh Ngữ đúng lúc đang ở trong lớp, "Về rồi hả?"
Sau khi hỏi xong không thấy Nhạc Nha trả lời, cô ấy ngẩng đầu lên mới thấy vẻ mặt căng thẳng của Nhạc Nha, thoáng cái ngây ngẩn cả người, "Sao vậy?"
Cô ấy chạm vào bả vai của Nhạc Nha, "Thi không được hả?"
Mấy tuần trước, Nhạc Nha cũng hỏi Trần Dạng câu hỏi này, phảng phất như hình ảnh ấy chỉ mới xảy ra ngày hôm qua vậy.
Nhìn thấy ánh mắt Nhạc Nha lưng lưng nước, Tạ Khinh Ngữ đau lòng không thôi, vỗ vỗ lên vai cô, "Thi không được cũng không sao, chỉ là kỳ thi tháng thôi mà, lần sau cố gắng ôn bài kỹ hơn là được."
Nhạc Nha lắc đầu: "Không phải thi."
Tạ Khinh Ngữ tuy không biết chuyện gì, nhưng vẫn nói: "Chuyện gì rồi cũng qua thôi, không sao đâu, cậu đừng lo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!