Về phần ai là người đẹp kia, đáp án không cần nói cũng biết.
Nhạc Nha ở lối ra công viên chụp cho Trần Dạng một tấm hình, xung quanh nơi này gắn mấy bóng đèn nhỏ lung linh đủ mọi mầu sắc, một mình anh đứng giữa vùng ánh sáng, vừa mờ ảo những cũng vô cùng rõ nét.
Một con sói điển trai đeo tai thỏ.
Vẻ mặt Trần Dạng không vui.
Nhạc Nha đưa điện thoại lên rồi lại bỏ xuống, "Cậu cười một cái đi."
Trần Dạng: "Không."
Nhạc Nha chỉ chỉ điện thoại, "Chụp ảnh mà không cười nhìn xấu lắm."
Tuy nhiên nhan sắc của anh có giá trị cao, cho dù không cười cũng có thể một phát hạ gục người khác ngay.
Trần Dạng nhìn cô một cái, "Cậu không biết cười toe toét nhìn rất ngu à?"
Nhạc Nha phát hiện anh đang không vui, cô đi qua, kéo khóe miệng của anh lên, nhưng nhìn lại có chút hài hài, cô thình lình bật cười lớn.
Trần Dạng rũ mắt nhìn cô, "Buồn cười lắm à?"
"Không có, không có." Nhạc Nha vội vàng khoát tay, "Tôi đang nghĩ đến chuyện mắc cười kia thôi, không phải cười cậu đâu."
Khóe miệng Trần Dạng nhếch lên, "Cậu chụp cùng tôi, tôi sẽ cười ngay."
Nghe anh nói vậy, Nhạc Nha xoắn xuýt trong một giây, sau đó khẽ gật đầu, vô cùng không tình nguyện.
Cô dựa vào một bên người Trần Dạng, bởi vì dáng người anh cao nên phải tìm góc độ phù hợp.
Chỉ là lúc cô đang nhích tới nhích lui, Trần Dạng tự mình khom lưng xuống, khiến chiều cao của hai người hơi bằng nhau.
Nhạc Nha sững người.
Trần Dạng nhắc: "Còn không chụp?"
Nhạc Nha nhanh tay nhấn chụp, hình ảnh hai người ở tư thế vừa rồi được ghi lại, tai sát tai, đứng rất gần nhau.
Đây có lẽ là bức ảnh chụp chung đầu tiên của cả hai.
Sau khi ra khỏi công viên, về đến cổng trường lại thêm một lần lén la lén lút giật gân nữa, may mà bảo vệ đang ở trong phòng gọi điện thoại, hai người cứ thế cúi lưng xuống chạy vào trong trường.
Lên tới dãy phòng học, Nhạc Nha và Trần Dạng tách ra, cô đi thẳng về lớp 1, bên trong đang dọn quét tàn dư của tiệc tối, cô Tưởng chủ nhiệm lớp cũng không có ở đấy.
Vừa đẩy cửa ra, bên trong lớp vô cùng náo nhiệt.
Tạ Khinh Ngữ nhìn thấy cô, vội vàng chạy tới, quơ quơ cây chổi trong tay, "Chơi đã rồi mới về đó hả, giờ sắp mười giờ rồi, có phải chơi vui lắm không?"
Nhạc Nha đỏ mặt chớp mắt, "Cậu nói gì vậy?"
"Tớ không nói gì hết." Tạ Khinh Ngữ tỏ vẻ bí ẩn, sau đó đột nhiên bật cười lớn, "Cậu đừng có hiểu sai à nha, Nguyệt Nha, bây giờ cậu ghê lắm rồi đó, còn dám nghĩ đến mấy chuyện hẹn hò nữa."
Nhạc Nha túm lấy cây chổi trong tay cô ấy, vứa quét ruy băng vừa thề thốt phủ nhận: "Tớ không có."
Cô chỉ vô thức trả lời như vậy thôi mà lại bị Tạ Khinh Ngữ nói thế này, mà hình như câu nói kia của mình cũng có tầng ý nghĩa khác thì phải.
Tạ Khinh Ngữ "chậc chậc" hai tiếng.Lúc Lương Thiên từ bên ngoài về lớp thì mọi người đã quét dọn xong.
Cậu ta nhảy lên ghế kéo máy quả bóng bay xuống rồi chích nổ mà không thèm thông báo trước, ngay lập tức bị mấy nữ sinh trong lớp rượt đuổi theo mắng toe toét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!