Trong công viên rất đông các bác gái, nói chuyện đều gào to hô lớn, hơn nữa còn có mấy đứa nhỏ đang đùa giỡn với gia đình, xung quanh vô cùng ồn ào, không nói to hơn một chút căn bản sẽ chẳng thể nào nghe rõ đối phương.
Nhạc Nha có thể cảm nhận được hơi thở của Trần Dạng lúc anh nói chuyện, dưới mùa đông lạnh như băng này lại trở nên ấm áp vô cùng, thậm chí còn khiến cả người cô bắt đầu nóng dần.
Tuy đã đứng gần anh không ít lần, nhưng cô vẫn không quen.
Ánh đèn đêm từ bốn phía rọi xuống, bao quanh lấy cô trong mảng ánh sáng rực rỡ, Trần Dạng có thể nhìn thấy từng sợi lông tơ trên khuôn mặt ửng hồng nhỏ nhắn của cô.
Nhạc Nha vô thức lùi về sau một bước nhỏ, thanh âm cũng nhẹ nhàng hơn, "Nếu vậy thì không thể để cậu ăn được."
Lời vừa nói xong, cô rụt tay đang cầm kẹo lại.
Trần Dạng: "..."
Tốc độ còn nhanh chóng nữa.
Đúng lúc này, bên cạnh có hai đứa trẻ đang đùa giỡn chạy tới, có người chạy đuổi theo bọn chúng, vui vẻ tung tăng y như mấy con chim sẻ nhỏ, sau đó hét lớn bỏ chạy.
Trần Dạng đứng thẳng lại, nhàn nhạt nhìn cô.
Nhạc Nha xoắn xuýt trong lòng, đột nhiên nghĩ đến một chuyện.
Đáng lẽ ra phải là mình mua đồ cho Trần Dạng mới đúng chứ.
Nếu là người mà Nhạc Dịch Kiện lựa chọn, nhất định là vì gia cảnh không tốt, hơn nữa cô từng chứng kiến anh bị thương, lần nào cũng mặc đồng phục, không giống đám học sinh lưu manh thường xuyên mặc đồ hàng hiệu.
Dưới tình huống như vậy mà còn mua đồ ăn cho cô, bánh ngọt lần trước cũng trên một trăm đồng, còn kẹo này tuy rẻ nhưng cũng là tiền.
Trần Dạng thật sự rất khó khăn, không phải là giả nghèo.
Trong nội tâm Nhạc Nha đột nhiên xông tới cảm giác "Mình phạm phải tội ác rồi".
Gia cảnh cô giàu có, vậy mà mỗi khi ra ngoài đều là Trần Dạng trả tiền, nhưng anh đâu có nói sẽ bao cô, vì thế đáng lẽ mỗi người phải tự trả tiền cho phần của mình mới đúng.
Rõ ràng không lâu trước đây cô còn mua đồ tặng anh, vậy mà bây giờ lại đón nhận mấy món đồ anh mua cho, khiến mọi thứ đảo lộn hết rồi.
Nhạc Nha cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Mãi suy nghĩ như vậy, cô liền trở lại bình thường, đẩy kẹo qua, ấm giọng nói: "Cậu ăn đi, ăn hết cũng được."
Trần Dạng hơi ngỡ ngàng.
Vẻ mặt Nhạc Nha hết thảy đều tự nhiên, cánh tay duỗi dài, chờ anh đón lấy.
Trần Dạng thở dài, rũ mắt nhìn que kẹo, lại cúi người xuống, chóp mũi chỉ cách que kẹo chừng một ngón tay, giọng nói trầm thấp: "Cậu đừng nhúc nhích."
Nhạc Nha định nói anh cầm lấy nhưng chưa kịp lên tiếng thì đối phương đã động thủ rồi.
Anh đưa tay nắm lấy cổ tay của cô, hai ngón tay ôm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang cầm kẹo, cắn một cái, vị ngọt dịu rót vào trong miệng anh.
Tất cả các giác quan của Nhạc Nha đều tập trung vào tay mình.
Anh dùng lực rất nhẹ, có lẽ vì đang là mùa đông nên cô có thể cảm nhận chút hơi lạnh truyền từ đầu ngón tay của anh đến mu bàn tay của cô, khiến cô thoáng run trong lòng.
Hơi thở Nhạc Nha như trùng một nhịp, sau đó thu tay lại, "Xong rồi."
Cô xoay xoay que kẹo, nhìn thấy nửa phần trên đã bị ăn mất, không hiểu sao lại nghĩ đến logo của Apple, chỉ có điều đó là quả táo mà thôi.
Trần Dạng nhướng mày, "Chỉ một miếng?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!