Chương 45: Cậu mê người biết bao nhiêu

Lúc trở lại lớp 17, có nam sinh và nữ sinh đang hát bản tình ca, mấy học sinh trong lớp đều la hét ồn ào.

Ngoại trừ một số người cá biệt chú ý đến bên ngoài, còn lại cũng không có ai quan tâm lắm.

Nhạc Nha ngoan ngoãn ngồi kế bên Trần Dạng, từ lúc Trần Dạng nói xong câu kia, cô không nghe thấy anh nói thêm gì nữa, cũng không biết có phải tại anh đang giận gì đó không.

Cô đẩy hộp sữa của mình qua, có lẽ vì mua cho nữ sinh nên hương cũng là mùi dâu tây, cô thuận tay đẩy cả ống hút qua, dù sao cũng là nhờ anh nên cô mới có thưởng.

Trần Dạng không nói gì, cắm ống hút vào, phát ra một tiếng tách nhỏ, bị bao phủ trong tiếng nhạc ồn ào trong lớp.

Sau đó anh đẩy hộp sữa ngược lại đến trước mặt Nhạc Nha.

Lưu Thần Thần một mực chú ý qua bên này lộ ra vẻ mặt "Tôi thấy hết rồi nhé", ngo ngoe muốn động đậy.

Trần Dạng bây giờ cảm thấy mình không thể lên tiếng được, nếu nói chuyện sẽ vạch trần hết những suy nghĩ trong đầu anh mất, vừa rồi cô gái nhỏ đặt tay lên người anh, đôi mắt long lanh nước nhìn anh.

Sau đó... cầu xin anh.

Trần Dạng mím môi, trước mắt hiện lên cánh môi hồng hồng của Nhạc Nha vì bị anh hôn, yếu hầu khẽ nhúc nhích, anh lướt lưỡi qua hàm răng, lại nhỏ giọng chửi một tiếng.

Nhạc Nha không nghe thấy, vụng trộm nhìn anh, sau đó nhỏ giọng hỏi: "Trần Dạng, có phải cậu khó chịu ở đâu không?"

Sắc mặt Trần Dạng khôi phục lại bình tĩnh, nhắm mắt lại, rồi mở ra, nghiêng đầu nhìn cô, lời ít ý nhiều nói: "Không có gì."

Không có gì mới là lạ.

Nhạc Nha không hiểu tại sao anh lại đột nhiên đè thấp giọng xuống như vậy, thậm chí giọng nói còn khàn khàn, rõ ràng hồi nãy vẫn bình thường mà.

Nhưng dù có khàn giọng thì vẫn rất dễ nghe.

Nhạc Nha cẩn thận nhéo nhéo lỗ tai của mình, suy nghĩ một cách nghiêm túc, đẹp trai thật có lợi.

Trần Dạng hỏi: "Không uống à?"

Nhạc Nha đang nghĩ về chuyện của anh, tâm tư vụng trộm không muốn nói ra cho ai biết, vì thế vừa nghe anh hỏi, trái tim lập tức đập nhanh, vội vàng cầm hộp sữa lên hút một hơi thật mạnh.

Thành công khiến bản thân mình bị sặc.

Trần Dạng cười một tiếng, vẻ mặt hơi thả lỏng, vỗ vỗ lên lưng cô, động tác vô cùng nhẹ nhàng, cách lớp áo lông cũng không rõ ràng lắm.

Nhạc Nha ho hai tiếng, rút tờ khăn giấy ra lau miệng.

Đợi một lát sau cô mới phát hiện ra mình đã lỡ uống sữa mất rồi, thì thầm nhỏ: "Thật ra tôi định đưa cho cậu uống cơ."

Sau đó bị anh làm cho giật mình nên tự mình uống luôn.

Ánh mắt Trần Dạng rơi lên hộp sữa, lại chuyển hướng qua mặt cô, "Uống thì cũng uống rồi, không phải chuyện gì lớn."

Nhạc Nha nghĩ thầm thấy cũng đúng.

Bài hái tình ca cách đó không xa vừa lúc kết thúc, Triệu Minh Nhật tuyên bố đã đến năm tiết mục cuối cùng, bây giờ sẽ đến tiết mục Song Hoàng [1].

[1] Song Hoàng; hai bè (hát đôi, một người biểu diễn động tác, người kia ở bên trong sân khấu hát hoặc nói)

Tuy mấy tiết mục tiệc tối thường kém hấp dẫn hơn mấy tiết mục cuối năm, nhưng vẫn rất thú vị, đối với đám học sinh mà nói như vậy đã là quá tốt rồi.

Nhạc Nha chăm chú xem, vỗ tay cả buổi.

Thẳng đến khi cô nhìn thấy Trần Dạng tiện tay cầm hộp sữa trên bàn của cô, sau đó dưới ánh mắt chằm chằm của cô uống một ngụm rồi trả về chỗ cũ, vị trí không thay đổi gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!