Trần Dạng vừa nói xong, trong phòng học yên lặng không một tiếng động.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều chuyển hướng đến ngón tay đang tiếp xúc của hai người, bây giờ có vẻ rất bình thường, nhìn không ra vừa rồi là người nào thắng.
Lưu Thần Thần là thấy rõ nhất, vì lúc nãy cô ấy chỉ tập trung đúng một nơi đó, cho nên nắm chắc tình huống vừa rồi nhất.
Cô ấy mở miệng nói: "Cô bạn đó..."
Người bạn ngồi kế bên vội vàng ngăn cản cô ấy lên tiếng, nhắc nhở: "Thần Thần, trước khi cậu nói gì đó nhớ suy nghĩ thật kỹ rồi hãy nói."
Lưu Thần Thần ngẩn người.
Người bạn kia nhỏ giọng nói: "Cậu ấy nói cô bạn kia thắng thì chính là cô ấy thắng, chỉ là một trò chơi thôi mà, cũng chẳng có thưởng, bây giờ cậu nhảy ra nói thật làm gì?"
Đầu óc của cô bạn tốt này của mình toàn là nếp nhăn, chẳng có chút hiểu biết nào về chuyện tình cảm giữa nam nữ nên không hề hiểu ý nghĩa phía sau của chuyện đang xảy ra.
Rõ ràng là Trần Dạng đang cố ý làm như vậy.
Nếu không thì một lão đại luôn đứng đầu trường, thường xuyên đánh nhau, sao có thể thua một nữ sinh yếu ớt không có kinh nghiệm như thế, chỉ dùng đầu ngón chân thôi cũng có thể nhìn thấy ý đồ phía sau của anh.
Lưu Thần Thần được cô bạn của mình giải thích, tuy vẫn không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng rất thông minh mà im lặng không nói nữa.
Triệu Minh Nhật ở phía trên nói: "Trò chơi kết thúc tại đây, người thắng sẽ được một hộp sữa chua, mặc dù chỉ là một hộp sữa nhưng không được ghét bỏ nó đâu đó."
Có người phát năm hộp sữa lên bàn lớn.
Thật ra loại sữa này rất phổ biến trong siêu thị nhỏ ở ngoài trường, nhưng vì tiệc tối trong lớp đang bừng bừng khí thế nên phần thưởng dù có thế nào cũng không quan trọng lắm.
Cả nhóm bắt đầu giải tán trở về chỗ ngồi của mình.
Tạ Khinh Ngữ nãy giờ ngồi trong góc xem chuyện vui, thấy Nhạc Nha đi xuống, cô ấy cười tủm tỉm ngoắc tay: "Chúc mừng cậu nha ha ha ha ha."
Nhạc Nha nói: "Cậu đừng có cười tớ nữa."
Tạ Khinh Ngữ lắc lắc đầu của mình, "Tớ chỉ đang chúc mừng cậu thôi mà, cái gì mà chọc với ghẹo cậu chứ, cậu đang nghĩ gì vậy."
Nhạc Nha bị cô ấy nói mà nghẹn cả lời.
Trở về chỗ ngồi trong góc y chang như lúc vừa mới vào lớp, thừa dịp ở trên đang diễn tiểu phẩm, cô vụng trộm nói với Trần Dạng: "Hồi nãy cậu không cần phải cố ý nói vậy đâu."
Cô đối với chuyện thắng thua không để ý nhiều lắm, nếu bản thân không thắng được thì cô cũng không cần phải nghĩ đến mấy chuyện khác.
Trần Dạng nghiêng đầu nhìn cô.
Đến khi Nhạc Nha bị nhìn chằm chằm mà mặt mày nóng dần, anh mới từ từ lên tiếng: "Cậu dụ dỗ tôi như vậy, tôi không cho cậu thắng thì thấy có lỗi quá."
Nhạc Nha: "..."
Cô không ngờ Trần Dạng vẫn còn đang xoắn xuýt chuyện này.
Nhạc Nha phủ nhận: "Tôi không có dụ dỗ gì cậu nha."
Nghĩ nghĩ, cô lại bổ sung tiếp: "Tôi cũng không có quyến rũ cậu."
Rõ ràng cô là người trong sạch, bản thân anh tự nghĩ quá nhiều, vậy mà còn đổ lỗi qua cho cô, đúng là đáng giận.
Trần Dạng gật đầu, "Ừ, cậu không có."
Rõ ràng là anh đang qua loa cho có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!