Chương 43: Đừng quyến rũ tôi

Giả tiếng mèo?

Tại sao phải giả tiếng mèo? Nhạc Nha đang ngập ngừng khó hiểu, nghe thấy tiếng mèo con kêu liền biết ý của anh là gì, "Không được."

Cô cũng có phải là mèo đâu, bắt chước mèo kêu làm gì.

Da mặt của Nhạc Nha mỏng, ý tứ của Trần Dạng không thể nào rõ hơn, nhất thời cả khuôn mặt của cô ửng hồng, khiến cô xinh đẹp hơn vạn phần.

Trần Dạng nhìn cô, "Không kêu thật à?"

Anh chỉ vào cái hộp nhỏ, mèo nhỏ bên trong vô cùng vui vẻ gọi anh, nhìn bộ dạng của anh như muốn ôm mèo đi, tay của anh cũng bắt đầu cử động rồi.

Nhạc Nha vừa hâm mộ lại vừa ghen tức, thật muốn nhanh tay cướp mèo nhỏ đi, nhưng tốt xấu gì một phần cũng là nhờ Trần Dạng giúp cô, hơn nữa anh còn bỏ ra nhiều công sức hơn cả cô.

Cô không thể qua cầu rút ván như vậy được.

Trần Dạng quan sát khuôn mặt đang nhíu mày của cô, xoắn xuýt cả buổi trời mới nhỏ giọng meo meo hai tiếng, không căng tai ra thì không thể nghe thấy được.

Anh được một tấc lại muốn tiến một thước, "Không nghe thấy."

Nhạc Nha hơi tức trong người, suy nghĩ sao đó rồi trực tiếp túm lấy áo anh kéo xuống, Trần Dạng thuận thế cúi người gần cô.

Cô ghé sát lỗ tai của anh, "Meo meo meo."

Giọng cô rất lớn, lần này anh thật sự nghe thấy rõ ràng.

Trong lớp học thoáng cái yên tĩnh trở lại.

Trần Dạng là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh, đứng thẳng lại, vô thức vuốt vuốt vành tai, nhưng không có gì bỏ tay xuống, ho một tiếng: "Nhạc Nha."

Không đợi anh nói xong, Nhạc Nha liền a lên.

Nhạc Nha nhìn anh đầy ngạc nhiên, "Tai cậu đỏ rồi kìa."

Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh như vậy, thậm chí còn muốn đưa tay lên sờ, cơ bản là đã quên mất chuyện gì vừa mới xảy ra lúc nãy.

Trần Dạng sững người lại.

Khi xúc cảm mềm mại kia chạm vào tai mình, anh như nín thở không nói nên lời.

Cuối cùng vẫn là Nhạc Nha kịp thời nhận ra mình đang làm gì, như bị điện giật thu tay lại, hơi ngại ngùng, "Không phải tôi cố ý đâu..."

Chỉ là vừa nhìn thấy thì muốn động tay động chân thôi.

Nhạc Nha cảm giác như mình có nói gì cũng không phải nên vội vàng ôm lấy cái hộp, "Tôi đi trước đây, cậu về nhà nhớ chú ý an toàn."

Trần Dạng nhìn theo bóng dáng cô vội vàng chạy ra khỏi lớp học, sau đó chìm vào bóng đêm bên ngoài hành lang, rồi xuất hiện trở lại qua ánh đèn phát ra từ lớp học khác.

Anh bật cười khẽ, đầu lưỡi l**m l**m môi trên.Vì đang là mùa đông nên rất ít người ra ngoài vào ban đêm.

Lúc Nhạc Nha về đến nhà đã hơi trễ, nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm bay ra từ phòng bếp, cô vốn không có khẩu vị cũng nhanh chóng cảm thấy đói bụng.

Mèo con vừa vào nhà đã hoảng sợ rút vào một góc.

Nhạc Dịch Kiện nhìn thấy cô ôm lấy cái hộp, giật mình hỏi: "Gì đó?"

Nhạc Nha mở đèn, giải thích: "Tối nay con tìm thấy con mèo nhỏ này ở bên đường, con muốn nuôi nó."

Nhạc Dịch Kiện rõ ràng, "Được chứ, con cứ nuôi. Lúc con đi học vẫn có người trong nhà, có thể thay con chăm nó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!