Vì thế trong tình huống này, Trần Dạng cảm thấy Lương Thiên cũng có chút hữu dụng.
Nhạc Nha gọi meo meo cả buổi trong bụi cỏ, rốt cuộc cũng phát hiện một con mèo con màu trắng nằm ở góc tường, mắt chỉ mở he hé một đường nhỏ, cả người đang run rẩy dữ dội. Cô chưa từng nuôi mèo, nhưng nhìn thấy như vậy cũng cảm thấy đáng thương vô cùng.
Con mèo nhỏ mở mắt nhìn cô, lại kêu lên một tiếng.
Nhạc Nha nghe tiếng meo của nó mà tâm như mềm nhũn, muốn đưa tay qua ôm nó.
Trần Dạng giữ chặt tay cô, "Đừng đụng vào."
Nhạc Nha sững người lại, "Cậu đừng cản tôi."
Trần Dạng chỉ đồng phục trên người cô, "Trước hết cậu đang mặc đồ trắng, hơn nữa cũng không biết con mèo này có ký sinh trùng hay không, tốt hơn nên tìm gì đó trùm nó lại rồi hãy ôm."
Anh không thích mèo, trước kia từng bị mèo cào qua.
Nhạc Nha suy nghĩ một chút, nói: "Vậy cậu ở đây trông chừng, tôi đi tìm mấy thứ, cậu đừng có dọa nó sợ đó."
Trần Dạng hỏi: "... Bộ tôi đáng sợ vậy à?"
Nhạc Nha phụt cười, "Ý tôi không phải vậy, không phải tôi nói cậu đáng sợ, mà là do con mèo còn nhỏ thôi."
Không đợi Trần Dạng lên tiếng, cô quay người chạy vào hội trường.
Nhìn thân ảnh cô biến mất, Trần Dạng ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào con mèo nhỏ, chắc nghe thấy âm thanh, con mèo nhỏ ngẩng đầu nhìn anh rồi kêu lên hai tiếng.
Anh đưa tay gãi gãi cằm của nó.
Lúc Nhạc Nha quay trở lại đúng lúc nhìn thấy hình ảnh Trần Dạng ngồi xổm ở bên kia, ngón tay điểm điểm lên mũi mèo nhỏ, ánh đèn xa xa phản chiếu lên người anh, toát lên hình ảnh dịu dàng, ấm áp mà tình cảm vô cùng.
Cô nhanh tay lấy điện thoại ra chụp một tấm hình, sau đó lưu lại, lúc đi qua bất giác lại bước nhẹ chân.
Trần Dạng tai mắt nhạy bén, nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại, thấy cô rón ra rón rén đi lại liền hỏi: "Cậu đang làm gì vậy?"
Nhạc Nha chạy tới, "Có làm gì đâu."
Cô đưa hộp giấy lót khăn mỏng bên trong ra, Trần Dạng nhìn cô bế mèo nhỏ bỏ vào trong đó, bàn chân của mèo nhỏ khẽ chạm vào tay cô, cọ cọ vào mu bàn tay của cô.
Anh nhìn mà đỏ cả mắt.
Nếu là anh định chạm vào cô nhất định sẽ bị né tránh, Trần Dạng thở ra một hơi, cảm giác như cơn buồn tủi đang dâng trào trong lòng.
Nhạc Nha vỗ vỗ hộp, "Sữa của cậu còn không?"
Trần Dạng hơi khó hiểu: "Hả?"
Nhạc Nha hơi ngại: "Là sữa lúc trước tôi tặng cậu đó... Sữa bột dành cho học sinh... còn không vậy?"
Trần Dạng nói: "Không có ở trên lớp."
Anh cũng không thể nào mỗi ngày đều pha sữa bột ở trên lớp được, chưa kể tới bọn Lương Thiên suốt ngày quấy nhiễu, mà mỗi khi uống xong anh còn phải đi rửa ly.
Nhạc Nha nhăn nhăn mũi, hơi thất vọng.
Trần Dạng hiểu ý của cô, nhịn không được cười cười, nhắc cô: "Mèo không uống sữa bột của người được."
Nhạc Nha mở to mắt.
Trần Dạng đứng lên, khóe môi hơi nhếch, "Cậu đợi ở đây một chút, tôi ra ngoài siêu thị xem có sữa dê bột không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!