Nhạc Nha cũng không ngờ là Trần Dạng lại xuất hiện ở đây.
Cô vừa mới trả lại thuốc cho ông chủ, quay lại liền thấy Trần Dạng đứng sau lưng người đàn ông ngồi trên xe lăn, động tác như muốn đẩy ông ta đi.
Nhạc Nha không rõ tình huống lắm, đoán rằng Trần Dạng có thể cũng giống cô, muốn đẩy giúp người đàn ông kia.
Nhưng cô vừa mới bị đẩy ngã xuống đất xong.
Nhạc Nha cúi đầu nhìn xuống bàn tay của mình, vẫn còn hơi đau, nhưng đã đỡ hơn trước đó nhiều rồi, cô thở dài.
Chuông điện thoại di động vang lên.
Ngay khi bấm nghe, giọng của tài xế truyền tới, "Tiểu thư, cô còn ở trong trường sao? Tôi đến rồi, đang ở trước cổng trường đây."
Nhạc Nha nhìn ra bên ngoài, "Dạ, con ra ngay."
"Ông chủ, con về đây ạ."
"Nhớ chú ý an toàn đó."
Tiệm bán quà vặt này đã mở ở đây hơn mười năm, còn cơ sở mới Nhất Trung được xây cũng chưa tới mấy năm nên ông chủ rất thích mấy đứa nhỏ này.
Nhạc Nha đẩy cửa ra, đi đến trước cổng trường, nhanh chóng thấy xe nhà đang đậu gần đó.
Cô lúc bước ra vô thức liếc mắt qua phía đối diện đường cái.
Trần Dạng cũng đang nhìn qua bên này, nhưng vì trời tối nên cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh, cô nghĩ nghĩ, vẫy vẫy tay với anh.
Chỉ là nghĩ đến chuyện của người đàn ông đang ngồi trên xe lăn kia, Nhạc Nha lại lấy diện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho anh.
"Cậu cẩn thận một chút, vừa nãy tôi đẩy xe giúp ông ta, ông ta còn đẩy tôi ngã nữa."
Gửi tin nhắn xong, Nhạc Nha mới đi lại chỗ xe nhà mình.
Tài xế vội vàng mở cửa, nhìn thấy bóng bay thỏ nhỏ trên balo của cô, nhịn không được nhoẻn miệng cười, "Tiểu thư kiếm được mấy cái này ở đâu vậy?"
Nhạc Nha giật giật sợi dây, kéo vào trong ngực rồi lên xe, ậm ờ nói: "Hôm nay là tối Giáng Sinh nên bạn cùng lớp tặng con."
Tài xế nói: "Đáng yêu lắm, rất hợp với tiểu thư."
Nhạc Nha được ông ấy khen liền mỉm cười, lúm đồng tiền bên môi hiện lên nhẹ nhàng, đôi mắt cong cong tạo thành một vầng trăng khuyết bé nhỏ.Chiếc xe mắc tiền biến mất ở cuối con đường.
Trần Dạng nắm chặt điện thoại trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, hỏi: "Ông vừa động thủ với cô ấy?"
Trần Dạng như muốn ngừng thở khi đọc dòng tin nhắn kia.
Trong nháy mắt Trần Dạng cảm thấy vô cùng may mắn.
May mắn vì Nhạc Nha không biết quan hệ giữa anh và Trần Minh Võ.
Tay Trần Minh Võ cuối cùng cũng rời khỏi xe lăn, cười một cách hung ác, nói: "Thì sao, mày có ý kiến gì khác à?"
Vừa dứt lời, cằm của ông ta bị siết chặt.
Trần Dạng ghé sát mặt ông ta, toát ra vẻ âm u, máu nóng trong người như muốn phun trào, kiềm hãm anh một cách chặt chẽ.
Trần Minh Võ nheo mắt, "Trần Dạng!"
Bây giờ ngoài trời lạnh đến mức muốn thấu xương, đối phương chỉ nhìn thoáng qua cũng có thể cảm nhận được sự tức giận của anh, nhưng ngay sau đó liền cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!