Tiết cuối cùng của lớp tự học buổi tối sắp bắt đầu, học sinh bên ngoài phần lớn đã về lớp, thỉnh thoảng chỉ có một hai người đi ngang qua hành lang.
Bây giờ đang là mùa đông, buổi tối lạnh vô cùng, Nhạc Nha lúc nào cũng mặc áo lông, che phủ cả người y như gấu bắc cực.
Trần Dạng nhìn Nhạc Nha, không trả lời cô, còn hỏi ngược lại cô một câu.
Nhạc Nha lảng sang chuyện khác: "Không dọa thì không dọa, là tôi hiểu lầm... Nhưng không phải là do cậu nên cậu ta mới bỏ đi sao?"
Trần Dạng hỏi: "Chẳng lẽ cậu muốn nhận táo của cậu ta?"
Rõ ràng chỉ là một cái hộp bình thường, táo cũng bình thường, sao cô có thể vừa ý với nó, anh thật sự không hiểu.
Vừa nghĩ tới hình ảnh lúc nãy, cơn tức trong người lại nổi lên.
Nhạc Nha lắc đầu, "Không có."
Cô phát hiện Trần Dạng nghĩ rằng cô sẽ đồng ý lấy táo dù rõ ràng cô không định nhận, nhưng anh lại thực sự nghĩ như vậy.
Nhạc Nha giải thích: "Tôi định từ chối rồi, nhưng tại cậu đột ngột xuất hiện nên dọa cậu ta chạy mất tiêu chứ bộ."
Thật ra cũng không phải là do anh dọa sợ, là do người ta tự động bỏ chạy.
Nhạc Nha lặp lại: "Tôi không muốn nhận thật mà."
Nghe cô giải thích với anh một lần nữa, cơn mất hứng của Trần Dạng đột nhiên không cánh mà bay, nhịn không được cười một tiếng.
Nhạc Nha không hiểu tại sao anh lại tự dưng cười như vậy.
Cô nói: "Chuyện bóng bay hồi tối nay bị người khác chụp lại rồi, lần sau cậu đừng làm vậy nữa, nếu bị phát hiện sẽ phải mời phụ huynh đó."
Ánh mắt Trần Dạng sâu lắng, "Ừ."
Anh đặc biệt chọn chỗ tối như mực để không ai phát hiện ra, không ngờ vẫn bị chụp lén.
Trần Dạng nhíu mày, hít một hơi thật sâu mới có thể kiềm nén lại cơn tức đang dâng trào trong lòng.
Nhìn cô gái nhỏ xinh xắn trước mặt, anh lại không đành lòng nổi giận trước mặt cô, cúi đầu nói: "Cho cậu."
Anh bỏ món đồ trong tay vào nón áo khoác của cô, không để cho cô thấy món đồ đó là gì.
Nhạc Nha có thể cảm giác được nón áo của mình nằng nặng.
Cô thò tay ra sau, nhỏ giọng hỏi: "Cậu lại bỏ gì vào nón của tôi vậy, bóng bay hồi tối cậu cột vào người phải về lớp tôi mới phát hiện ra đó."
Trần Dạng thừa cơ điểm lên chóp mũi của cô, "Cậu đoán thử xem."
Nhạc Nha né tránh tay của anh, "Không đoán."
Dù sao cũng đã điểm được rồi, Trần Dạng thu tay lại, khóe miệng hơi cong lên, "Bây giờ gan quá nhỉ, dám nói chuyện với tôi như vậy."
Nhạc Nha bĩu môi, không thèm tranh chấp với anh.
Nón áo khoác hơi trùng xuống, cô cảm giác như món đồ kia rất nặng, nhưng động tác lúc nãy của Trần Dạng quá nhanh, cô thật sự không thấy rõ.
Chuông vào lớp đột nhiên vang lên.
Nhạc Nha lấy lại tinh thần, sau đó nói: "Vào học rồi, cậu mau về lớp đi."
Từ đây đến cửa sau của lớp cô rất gần, cô chỉ cần đẩy cửa là có thể vào lớp, nhưng vẫn không quên nhắc anh một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!