Ba quả bóng bay vẫn đang lay động qua lại.
Trên đường đi, bóng bay cứ như vậy theo Nhạc Nha về lớp, vậy mà cô không hề phát hiện ra.
Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao lúc đi lên lầu, mấy bạn học kia đều dùng ánh mắt kỳ lạ để nhìn cô.
Thì ra là thế.
Tạ Khinh Ngữ đi lại nắm lấy dây thừng, "Cậu lấy đâu ra vậy, bóng bay vậy mà cũng không thấy, nhưng mà đáng yêu quá đi."
Ba quả bóng bay thỏ nhỏ màu hồng phấn không giống nhau, tai của con thỏ chính giữa thì một bên hơi vểnh lên, một bên rũ xuống, con bên trái thì đang cười vô cùng sinh động, con còn lại thì đang làm mặt quỷ.
"Có người tặng cậu phải không?" Tô Tuệ cũng chạy tới bên cạnh Nhạc Nha, kéo một quả bóng xuống, "Cậu xem thử có biết của ai tặng không."
Ai tặng à?
Nhất định là Trần Dạng chứ chẳng còn ai khác.
Nhạc Nha thở phì phì suy nghĩ, quay đầu nói: "Mấy cậu tháo xuống giúp mình, nhớ đừng làm bể nha."
Tạ Khinh Ngữ cười cười, "Làm bể là dọa cậu chết luôn chứ gì."
Bóng bay lớn như vậy, nếu trên đường đi bị nổ sẽ vang rất lớn bên tai, thật sự có thể dọa người ta hết hồn.
Tô Tuệ sờ lên, nói: "Khoan đã, cái này cũng không tính là bóng bay đâu, không giống với loại tụi mình hay thổi, cái này hình như chuyên dùng trong mấy công viên giải trí dành cho mấy đứa nhỏ chơi á, mấy cậu nhớ không?"
Cô ấy vừa nói, Nhạc Nha liền nhớ ra ngay.
Hồi đó lúc đi Disney, có rất nhiều người cầm bóng bay trong tay, là cùng loại với bóng bay này.
Tạ Khinh Ngữ lấy một cái xuống, là con thỏ đang cười ở bên trái, đưa cho Nhạc Nha, "Nè, cậu nhìn đi."
Nhạc Nha nhận lấy.
Thật ra cũng không có gì đặc biệt, chỉ là mấy quả bóng bay rất đáng yêu mà thôi.
Tô Tuệ tháo hai quả còn lại xuống, sau đó cột lại với nhau giùm cô, "Dễ thương quá, không biết là ai mua."
Cái này so với quà tặng Giáng Sinh là quả táo còn đáng yêu hơn gấp nhiều lần, dù sao thì trong tích tắc các cô ấy cũng không thể tưởng tượng ra được món quà này.
Nhạc Nha lắc đầu: "Không biết nữa."
Tạ Khinh Ngữ híp mắt quan sát cô, trong lòng có vài suy đoán nhưng cũng không nói ra, "Không biết thì không biết."
Nhạc Nha cảm thấy hơi có lỗi, nhét một quả bóng bay vào hộc bàn, hai quả còn lại thì cột ở khóa mở cửa sổ, vì không còn chỗ nào để cất nữa.
Cô nhắc: "Sắp đến giờ tự học rồi."
Đúng như lời cô nói, vài phút sau chuông vang lên.
Tiết đầu tiên của lớp tự học buổi tối là là môn Sinh, thầy dạy Sinh vừa vào lớp liền nhìn thấy hai quả bóng bay cột bên cửa sổ kia, bước chân hơi dừng lại.
Thầy dạy Sinh thích nhất là nói nhiều, hơn nữa tối nay có không ít học sinh tặng thầy táo nên tâm tình cũng không tệ lắm, ngồi trên bục giảng hỏi: "Mấy quả bóng bay đó là ai mua vậy, dễ thương ghê nhỉ."
Ánh mắt cả lớp đồng loạt nhìn về phía thầy nói.
Tuy không phải là nhìn mình, nhưng Nhạc Nha không hiểu sao vẫn cứng người lại.
Cô thật sự không rõ, tại sao Trần Dạng lại vụng trộm cột mấy quả bóng bay này lên áo cô mà không trực tiếp đưa cho cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!