Trần Dạng nói mà cô không hiểu gì.
Nhạc Nha nhìn theo tầm mắt của anh, thấy vết ửng đỏ do cô nắm chặt tay trước đó trên văn phòng, phải mất một thời gian mới tan đi hết, cũng không bị thương gì, chỉ hồng hồng mà thôi.
Dù sao cũng không đau, cô rụt tay lại, thản nhiên như không có việc gì nói: "Tại tôi không cẩn thận đó, không sao đâu, không có bị thương."
Trần Dạng nhìn cô chằm chằm.
Chỉ có đồ ngốc mới cho rằng anh không biết vết đỏ này từ đâu ra, ngược lại anh không biết cô vì sao lại làm như vậy, nhưng ngẫm lại thì, nguyên nhân tất nhiên là có liên quan đến chuyện lên văn phòng rồi.
Trần Dạng hỏi: "Bởi vì chuyện ngày hôm qua?"
Nhạc Nha bắt tay ra sau lưng, "Không phải."
Trần Dạng nhìn cô phủ nhận, nhưng trong lòng đã rõ ràng.
Bên trong phòng lấy nước yên tĩnh cả buổi trời, Nhạc Nha nhịn không được muốn về lớp, sau đó nghe thấy Trần Dạng lên tiếng: "Thật sự xin lỗi cậu."
Nhạc Nha ngẩng đầu lên nhìn anh.
Hình như đây là lần đầu tiên cô nghe thấy Trần Dạng nghiêm túc nói xin lỗi thế này, trước kia dù anh có đùa dai thế nào cũng sẽ chỉ tiếp tục trêu chọc cô.
Tay Nhạc Nha đặt sau lưng giật giật.
Trần Dạng đưa tay vuốt tóc cô, giải thích: "Bọn họ không chụp được bức ảnh nào cả, tôi cũng không nói gì với giáo viên của mình nên cậu không cần phải lo."
Mắt Nhạc Nha sáng rực, "Thật không?"
Trần Dạng gật đầu, "Thật."
Tâm tình của Nhạc Nha lập tức trở nên tốt hơn, tuy không thích chuyện xảy ra ngày hôm qua, nhưng ấn tượng với Trần Dạng ngay lập tức dâng lên nhiều hơn.
Cô vỗ vỗ ngực Trần Dạng, "Ừm, tôi biết rồi, tôi phải về lớp đây, cậu mau tránh ra đi."
Nhạc Nha nói vô cùng tự nhiên.
Trần Dạng còn đang trầm mê trong tình cảnh "Tâm tình của cô gái nhỏ hôm nay hình như rất tốt, còn cười với anh", tự động tránh qua một chút.
Thông qua khe hở đó, Nhạc Nha chạy ra ngoài.
Đợi người chạy xa rồi Trần Dạng mới lấy lại tinh thần, hơi không rõ vừa rồi sao bản thân lại nhẹ nhàng thả cô đi như vậy.
Lớp 1 đang dò đáp án.
Hôm qua vừa thi xong, hôm nay giáo viên dạy Anh đã mang đáp án đến, phần lớn đáp án của các đề đã được ghi lên bảng đen.
Tạ Khinh Ngữ dò hết đáp án, hét lên: "Trời ơi, lần này tớ có thể đạt được chín mươi điểm, thêm phần làm văn nữa là có khi hơn một trăm rồi, ha ha ha ha, vui quá đi."
Trước kia cô không giỏi Anh lắm, lúc nào cũng vác lưng theo Nhạc Nha học bài, mỗi ngày hỏi, mỗi ngày học tập, bây giờ điểm đã được cải thiện nhiều hơn rồi.
Thấy Nhạc Nha về lớp, Tạ Khinh Ngữ kích động nói: "Nguyệt Nha, cậu nghe gì chưa, tớ tính toán sơ qua thì cuối cùng mình cũng đã có thể vượt qua ngưỡng cửa một trăm rồi."
Nhạc Nha nói: "Chúc mừng cậu nha."
"Tớ nhận lấy lời chúc của cậu, mời cậu đi ăn cơm." Tạ Khinh Ngữ lấy lại tinh thần, "Đúng rồi, cậu mới đi đâu vậy, sao giờ mới về lớp?"
Nhạc Nha ngồi xuống, "Mới lên văn phòng giáo viên xong."
Tạ Khinh Ngữ lúc đầu không suy nghĩ gì, nhưng nhìn nét mặt của cô, đột nhiên nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua, nhỏ giọng hỏi: "Là vì chuyện hôm qua hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!