Chương 37: Cưỡng hôn cậu

Học sinh còn ở trong phòng thi ngây cả người, sững sờ đứng tại chỗ, "Trời ơi, trời ơi, tin tức nóng hổi, mau mau mau, tớ muốn kể chuyện này cho em tớ nghe ngay lập tức."

"Mẹ nó, người đó có phải là Trần Dạng không vậy???"

"Tớ... tớ nên nói gì đây, nên vỗ tay hoan hô, hay la hét vang trời đây..."

"May mà tớ ở lại đến giờ này, không thì không thể chứng kiến cảnh này rồi, sau này lại nghe phải tin tức qua tay nữa, ha ha ha ha."

"Đây là Trần Dạng mà tớ biết sao..."

"Tớ còn muốn rút bài thi ra nữa kìa, mà Trần Dạng không phải không gần nữ sắc à? Nữ sinh này là ai?"

"Tớ ở trường cấp ba cũng không phải kẻ vô dụng gì, ha ha ha, sau này mỗi khi nói chuyện với mấy trường khác, tớ cũng sẽ khiến cho khối kẻ phải ghen tị với mình."

Mấy nữ sinh đã được thông báo trước đó đều chạy ra khỏi phòng thi của mình.

Giống như vừa kết thúc đếm ngược vào năm mới, sự kiện giật gân này có sự tác động vô cùng lớn, đặc biệt nhân vật chính trong đó là hai kẻ làm mưa làm gió nhất.

Thậm chí học sinh ở hành lang đối diện còn chồm qua lan can để xem.

Lương Thiên vừa ăn hạt dưa vừa đứng chờ ở góc cua bị sặc, ho cả buổi mới có thể lên tiếng, "Đang chơi trò gì vậy trời!"

Nhất thời, bên ngoài lại thét lên tiếng ồn ào, nhốn nháo.

Ngô Á Mật từ nhà vệ sinh đi ra, đúng lúc nhìn thấy cảnh như vậy, sợ điếng cả người, tuy chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng, nhưng cô ta không khó có thể đoán ra người đó là ai.

Quả thật là... táo bạo.

Cô ta sớm biết rõ Trần Dạng không sợ gì, nhưng không ngờ anh lại hành động đến mức này, vì trường học quản lý rất nghiêm mấy vấn đề yêu đương sớm.

Một khi đã bị bắt gặp đang hôn nhau thì phải viết kiểm điểm nộp cho chủ nhiệm lớp, nghiêm trọng hơn nữa là bị mời phụ huynh.

Ngô Á Mật không dám nhìn nữa, cô ta sợ lắm rồi.Trần Dạng đang hôn cô.

Sự thật này Nhạc Nha mất trọn vẹn mười giây mới có thể phản ứng kịp, cả người nóng như lửa đốt, như thể hiện giờ đang là mùa hè vậy.

Anh cách bài thi cắn lên môi cô.

Xúc cảm vô cùng rõ ràng, Nhạc Nha không thể làm ngơ nó, phía sau lưng của cô tê dại, hơi nhũn ra, nếu không phải Trần Dạng đang đỡ cô thì cô đã té từ lâu rồi.

Nhạc Nha vô thức đẩy anh, bài thi phát ra tiếng sột soạt, rõ ràng là âm thanh vô cùng bình thường, nhưng giờ phút này lại mang theo ý nghĩa mập mờ vô hạn.

Cô gần như có thể cảm giác như thể tờ giấy thi này không hề tồn tại.

Không nhìn thấy vẻ mặt của Trần Dạng, Nhạc Nha mạnh tay đẩy anh ra.

Tờ bài thi cũng theo đó rơi xuống đất.

Bởi vì đứng không vững nên xém chút nữa cô té từ trên ghế xuống, mất mấy giây mới có thể đứng vững, quay người lại liền nhìn thấy cả phòng học đang nhìn cả hai chằm chằm.

Thấy cô quay đầu lại, mấy học sinh kia nhao nhao nói chuyện với nhau: "À, đề kia cậu chọn đáp án nào, C phải không?"

"Không phải, chọn D mới đúng, tớ nhớ rõ mà, chắc chắn là tớ đúng, cậu đừng có cãi."

"Tớ còn phải chờ bạn của mình, sao cậu ấy đến trễ vậy chứ."

"Tớ chọn A..."

Bọn họ giả vờ giả vịt nói chuyện, nhưng hành động này lại khiến người ta biết rõ bọn họ vừa rồi đã nhìn thấy hết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!