Bị Trần Dạng nói vậy, cô cũng không dám động đậy nữa.
Cô không khỏi tức giận, "Mặt cậu dày quá đi."
Trần Dạng sờ lên mặt mình, giả vờ như không nghe hiểu ý cô, "Ừ, cậu có muốn sờ thử không?"
Nhạc Nha thật sự bị anh chọc giận đến mức muốn ngất luôn rồi.
Cũng may là anh không làm khó cô, buông tay không đè vai cô nữa, nhưng đồng phục vẫn khoác trên vai cô.
Trần Dạng móc tờ giấy nhăn nhúm ra, đưa cho cô.
Nhạc Nha nhận lấy, ánh mắt đầy hồ nghi, lại nhìn qua anh, hỏi: "Cậu lấy đâu ra vậy?"
Trần Dạng nói: "Chuyện này không quan trọng, quan trọng là chữ ở bên trong kìa."
Nhạc Nha nói: "Không phải tôi viết."
Trần Dạng nhìn cô, "Tôi biết."
Nhạc Nha mở miệng muốn hỏi tiếp, đột nhiên nhìn thoáng qua tờ giấy đang cầm trên tay, phát hiện có chỗ không đúng, trong thoáng chốc cô tựa như ngồi không yên nữa.
Cô muốn đứng dậy, lại bị Trần Dạng giữ chặt.
Nhạc Nha chột dạ nói: "Tôi phải về lớp học bài."
Trần Dạng nhắc: "Đại hội thể thao không cần học."
Nhạc Nha liếc nhìn anh, "Tôi thích học."
Trần Dạng nhếch môi, nói: "Vậy tôi phải đổi tên thành học rồi."
Nhạc Nha bị anh nói vậy, mặt liền đỏ tới mang tai, ném tờ giấy vào ngực anh, "Cậu nói bậy bạ gì vậy, đồ thần kinh."
Lúc đầu cô không phản ứng kịp, nhưng nhớ lại lời nói của mình thì chẳng phải cái vụ đổi tên thành học với chả hành này đã quá rõ ràng rồi sao.
Trần Dạng sợ cô kích động nên không tiếp tục nói lung tung nữa.
Nhạc Nha sợ anh muốn nói thêm gì đó, nhanh miệng hỏi: "Cũng chỉ là mấy lời cổ vũ cố lên thôi, cậu cần gì phải đến đây cố ý chắn đường tôi."
Trần Dạng dựa người vào tường, "Vậy cậu lặp lại lần nữa đi."
Nhạc Nha trừng mắt liếc anh một cái, lấy đồng phục trên người ném lên người anh, nhấc chân bỏ chạy thật nhanh, như thể đằng sau có ai đó đang đuổi theo cô vậy.
Để lại Trần Dạng ngồi một mình trong góc, nhìn theo bóng lưng cô đang bỏ chạy, anh chống cằm, nhịn không được cười ra tiếng, càng ngày càng không sợ anh.
Nửa tiếng sau.
Lương Thiên đang lướt điện thoại, thấy có người đăng bài trong nhóm chat của trường, nước vừa uống vào suýt chút nữa lại phun ra.
Triệu Minh Nhật ngồi bên cạnh hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Lương Thiên quay màn hình điện thoại qua cho cậu ta xem, "Thấy không?"
Trên bức ảnh là Trần Dạng đang dựa lưng vào tường, có người đang nằm trên đùi anh nhưng bị áo khoác đồng phục che phủ, không nhìn rõ mặt, chỉ có thể nhìn thấy cánh tay và dáng người lộ ra bên ngoài, nhưng chỉ nhiêu đó cũng có thể đoán được đây là nữ sinh.
Trong nhóm chat của trường đang xôn xao hỏi thăm nam sinh này là ai.
Lương Thiên nói, "Không cần hỏi cũng biết nhất định là do nữ sinh cơ sở chính đăng lên, chứ bên cơ sở mới của tụi mình đều biết Dạng ca rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!